15 năm trôi đi vội vã đủ cho tôi tạm dừng bước chân lưu lạc quay về Quê Hương tìm lại những hình ảnh, kỷ niệm cũ trước khi bụi thời gian làm xoá mờ ký ức ...
Ngày về là thời gian cho tôi có dịp so sánh một Tổ Quốc mang theo trong tim, với một "Tổ Quốc " còn ở lại . Lúc trốn đi bằng thuyền thì bị say sóng, quay về bằng máy bay lại bị say mây . Sự đi về cho tôi những cảm giác dù dồn dập hay nôn nao cũng đều làm nhịp tim rối loạn . Tôi hồi hộp chờ những gì tốt xấu sẽ xảy đến không thể tiên đoán trước ! Tất cả đều mênh mang trời đất, đắm chìm thời gian ...
Đang từ khí lạnh xứ người , đột ngột chuyển sang hơi nóng quê nhà làm tôi khó thở . Lúc xuống máy bay, ra nơi lấy hành lý mặt đỏ bừng , có lẽ không chỉ do nóng mà còn xấu hổ, vì vinh dự gì cho cái gọi là " Áo gấm về làng " ! Dù vội nhưng cũng đủ thời gian cho tôi quan sát hết khu vực trong phi trường TSN . Phi trường còn nhỏ lắm so với phi trường mang danh nghĩa Quốc Tế . Mọi tiện nghi để phục vụ hành khách còn thiếu nhiều . Tôi ra khu vực lấy hành lý, thì thấy hành lý bị vất nằm la liệt ngổn ngang ! Phải mò mẫm hơn 10 phút mới tìm ra hành lý cúa mình đã bị ai vất bừa bãi trong đống hành lý khác trên sàn nhà ! Hình như có vài suitcase bị rách . May suitcase tôi không bị sao ! Lấy hành lý xong, tôi cắm cổ đi vội theo đòan bước vào xếp hàng chờ xuất trình nhập cảnh. Trong thời gian ấy không tránh khỏi bỡ ngỡ trước tấm bảng treo lủng lẳng với hàng chữ bằng hai thứ tiếng Anh và tiếng Việt " Không được phép kèm bất cứ giấy nào trong Sổ Hộ Chiếu " . Chưa từng thấy bất cứ phi trường Quốc Tế nào treo tấm bảng mang nội dung như thế , như muốn nhắc nhở hành khách một điều lạ lùng ! Dù kém thông minh cũng phải hiểu ngụ ý " hối lộ ! " Thường cái gì nhà nước cấm phải hiểu ngược lại ! Tôi tự nhủ " Nên hay không đút lót ? Lỡ họ từ chối thì có phiền không ? Thôi kệ, cứ vờ ...ngu đi ! nhất định là không . Cứ " nghiêm chỉnh chấp hành Pháp Luật ". Về nước , bố bảo cũng không dám phạm phap ! Rồi, thời gian chờ đợi trôi qua cũng đến lượt tôi "vượt biên " qua lằn vạch vàng vào trình hộ chiếu . Cán Bộ Hải Quan mặt trắng , trợn mắt nhìn tôi . Tôi gật chào , trình giấy hộ chiếu cùng visa do toà lãnh sự Việt Nam tại Mê Hi Cô cấp . CB mở ra xem , nhíu mày lại ngước nhìn tôi như muốn xơi tái vì mặt tôi hơi tái ... gần như có ý nghi ngờ " Cái mặt thằng này hơi lạ ..! " Anh lại cui xuống bản mặt đen xì hình tôi chup trong passport ! . Có lẽ, vì thấy tôi "chấp hành nghiêm chỉnh quy định ", không kẹp gì cả trong hộ chiếu nên mặt anh cũng đành làm nghiêm đến lạnh như tiền , hỏi:
- Bác ở Canada ?
- Dạ , thưa vâng !
- Vùng nào ?
- Dạ, thưa anh Yukon !
- "Du côn" ở đâu ?
- Dạ thưa ở Bắc Cực !
- Tên Hùng hay Hưng ?
- Dạ thưa anh, tôi là Hưng
- Về lần này lần thứ mấy ?
- Dạ, thưa mới lần đầu ạ !
- Về làm gì ?
- Dạ, thưa thăm gia đình
- Thăm ai !?
- Dạ, thưa thăm ...anh chị em trong gia đình!
Tôi cứ một điều dạ , hai điều thưa . Còn Cán Bộ cứ hỏi trống không !
Vớ vẩn chả moi gì,được CB đành lòng ...như bún, cầm con dấu đóng rập muốn nát bàn vào sổ Passport rồi quăng cái rụp thẩy lại cho tôi . Tôi cầm lên, lòng nhẹ nhõm nói nhanh .
- Thanh You !
Cán Bộ quay mặt đi, thò tay ngoáy lỗ mũi , thế mà cũng không "thông" được một lời, dù chỉ một lời " Welcome " không đáng chi !
Cuối cùng tôi cũng chui qua được " dàn chào" Hải Quan để ào ra cổng như dòng nước tuôn chảy về nguồn !
Trước ngày về, tôi chỉ kịp báo tin gia đình ra đón . Ngồi trong taxi khẽ nghiêng đầu sang hai bên đường quan sát tôi thấy người đâu mà ra đông đến thế ! Nói là thiếu ăn mà sức đâu lại đẻ nhiều vậy ! Cả xe cộ nữa! Đường lộ thì như lỗ mũi mà xe lại nhiều ! Chả bù bên Yukon, tôi lái chiếc Van nhấn ga chạy vùn vụt 100km/h trên xa lộ thênh thang, thỉnh thoảng gặp đường tuyết trơn trợt, nhè lúc đang bị vợ mắng nên đạp thắng cho xe quay vòng vòng điệu Valse trên đường cho vợ sợ phải năn nỉ xin lỗi, không dám cằn nhằn gì thêm , rồi lấy lại thăng bằng cho xe thẳng hướng chạy tiếp, cũng chả sao ! Đặc biệt tôi chú ý thấy đàn bà lái xe ra đường đều che kín mặt . Bộ này, làm tôi tưởng lạc sang Iraq ! Coi bộ rất tốt cho bà nào đi với bồ và cũng tốt cho ông nào lén chở em vợ đi chơi vì hai chị em thường giống nhau cái ....lưng . Tôi cố nhớ mà không nhớ nổi con đường nào ... Cứ hỏi đường này đường nọ lung tung, ngơ ngác trước nhiều thay đổi ! Cảm giác vô tri lạnh nhạt trước cảnh lạ lẫm đến cách tự nhiên ! thực sự không còn tìm thấy một dấu vết nào xưa cũ thân quen ...! Từ đó đầu óc tôi lẫn đến một nước xa lạ nào đó chứ không phải về thăm quê hương ! Về nhà tưởng đến nhà ai !
Tôi gọi điện thoại lung tung khắp nơi để báo tin" Áo Gấm về Làng " ... Người đầu tiên trong khoá biết tin là Nông văn Vượng ! Tôi gọi Nguyễn Tất Đạt ( Khoá 5, Cần Thơ ), Đạt đến, cùng tôi tìm nhà Vượng suốt một tối mưa không gặp ! Sau nhờ có Trầm văn Hùng K5 đang nằm ...bệnh viện Chợ Rẫy, nhân tiện Đạt vào thăm, tôi gửi tiền tặng nên Hùng báo tin Vượng biết ! Thế là Vượng gọi cho tôi, rồi cũng từ đó liên lạc thêm được Vũ Quý Ngọc. Cùng hẹn gặp nhau tại nhà tôi Tôi dễ dàng nhận bạn vì Ngọc và Vượng không mấy thay đổi, vẫn trẻ như ...tôi ! Sau khi thăm hỏi lẫn nhau . Rồi, cả ba đứa tôi cùng thằng em kéo nhau ra quán "chén thù chén tạc "cho bõ năm tháng xa cách . Chúng tôi khệnh khạng vào quán như 4 cao bồi " tét xác ". Một cô phấn son trẻ măng, chạc 17 tuổi, trong chiếc áo dài màu xanh rất " duyên dáng Việt Nam " chạy ra cười đón niềm nở : " Mời các anh lên lầu " Tôi mỉm cười hóm hỉnh,nhớ gói PALLMALL, "giả nai " hỏi lại " Mời anh ..cái gì ?" ! Cô gái vẫn hồn nhiên , " Mời anh lên lầu, theo lối con ..."rồng lộn " đó ! " ! Xong đẩy tôi sang cho cô khác tiếp . Chúng tôi theo cô lên lầu. Nhìn thấy không có bàn trống, cô gái nói chúng tôi chờ . Vì ngại cảnh chầu ...mồm, nên chúng tôi lại kéo xuống nhà dưới . Khi tất cả đã vào bàn, tôi nói ngay : " Hôm nay, tao về là muốn say chết bỏ với tụi mày ! Có gì cứ gọi tự nhiên ! Vượng "lùn " liền nói : " Tao mới uống chiều, giờ còn nhức đầu, chắc uống một chai thôi ! " Tôi cho " văng chương " vung lên ...Không được, tao đã say sóng , say mây thì cũng phải say .."bia " cho đã ! Kêu .."bia " lên đi ! Tụi thằng Vượng thằng Ngọc thừa biết tôi trước đây nhậu chỉ say ...mồi thôi, nhưng nay về có vẻ ra oai ! Khăn lạnh lau mặt cùng thực đơn được đem ra . Tôi liếc thoáng thực đơn sang phần ghi giá cả ! Món đắt nhất như cua tôm cũng chỉ 100 000 đồngVN, " đổi ngoại tệ " trong đầu : chưa tới 10 Đô , bất giác tôi thò tay sờ túi sau, một xấp tiền dầy cộm, đến vài triệu còn nguyên nên không một chút đắn đo: Tụi mày thích món gì ngon nhất cứ gọi tự nhiên nhé, phần tao xin miễn gọi ...gà , dù là gà ác, tao chỉ muốn thử món sò huyết xem sao ! Có một cô trang phục như hoa hậu , vắt chéo miếng vải quảng cáo bia Tiger ngang người õng ẹo mang bia ra , nhẹ nhàng tì tay vào bộ ngực trắng trẻo từ từ mở từng nút ... chai, rót bia tiếp từng đứa ! Chúng tôi cụng ly " cheers " nốc một hơi cạn nửa ly , vừa bỏ ly xuống, thì cô gái tì nhẹ vào vai tôi, chòang sang rót cho đầy ly, tôi muốn ngộp thở nhìn bọt bia , một cái gì đó rất mềm tì vào vai lại thành luồng điện cực mạnh truyền xuống ...! Cùng lúc, hương từ người cô , mùi từ tóc cô bốc ra còn thơm hơn bia bốc, làm tôi muốn đứng tim cầm ly lên uống cho đỡ khát .. ! Rót xong, cô vẫn kín đáo từ từ mở thêm vài nút ..chai nữa . Cứ tiếp kiểu này mãi có mà chết ! Buổi nhậu giữa chừng chưa chi Vượng lại muốn về sớm ! Vượng nhất định đòi về vì đã khuya cần phải về dẹp hàng bún riêu cho vợ ! Tôi nhìn đồng hố mới chỉ 9 giờ tối thì khuya cái gì ! Cố níu không được, tôi cụt hứng cùng về luôn, tiếc câu chuyện bỏ dở ...
Ra ngoài gió mát thổi ... tôi rủ Ngọc tìm một quán cà phê ngồi nhâm nhi tâm sự ...Trời khuya, gió mát, ..Gặp lại Ngọc là nhớ lại chuyện vượt biên bất giác rùng mình về một hình ảnh trên đường vượt biển hãi hùng ...Chuyến đi chỉ 4 ngày là tới Trengannu (Malaysia ), nhưng vì nhằm lúc Cut Off Date, trại đóng cửa không nhận tị nạn nữa, cả đoàn bị Police tuần dương bắn xối xả và bắt giam trong một cánh rừng hoang trên đảo cả tuần rồi mới cấp cho chiếc tàu khác, ( tàu cũ đã bị bắn lủng), cùng lương thực để đẩy trở ra biển cả . Thêm nửa tháng nữa lại lênh đênh trên biển, một người trên tàu kiệt sức chết, làm lễ thủy táng vội vàng . Biển cả bao la thế mà không ai la nổi ! Tất cả còn lại đều hớp từng hơi thở ..! Đường tự do biết đâu là mệnh số ! Không ai biết nhờ Chúa, Phật, Allah, ...hay một thiên thần nào giúp mà đang trong cơn tuyệt vọng xui khiến thế nào cho tàu rơi vào một con nước trôi giạt gặp một tàu đánh cá ! Cả đoàn đốt lửa cho khói bay lên khơi lòng nhân đạo ! Chiếc tàu đánh cá đã thấy chúng tôi nên xả hết tốc lực rẽ sóng, làm làn nước trắng xoá tung lên tràn vào thành tàu tị nạn khiến tôi cứ tưởng làn vui mừng đang tràn vào lòng ...Đây là tàu đánh cá cúa dân Inđonesia, Họ tử tế cho đoàn ăn uống và dẫn đường vào một hòn đảo hoang tên là Banka (Indonesia ), ...Và còn nhiều chuyện để nói ...

Cái không khí oi bức cúa Saigon không dễ cho người quen sống vùng băng giá ! Trong ngày tôi đi tắm nhiều hơn ăn, tắm ít nhất 3 lần trong ngày. Nói nào ngay gọi tắm cho sang chứ sự thực chỉ xối vài gáo nước lên người để hạ hoả ... Thế mà, đi đâu mồ hôi cũng tự nhiên toát ra ...thơm ! Có thể trong người đã pha bằng "băng tuyết bắc cực " nên máu bớt tanh ?
Ngày hôm sau, nơi quán cà phê bên đường trò chuyện với Ngọc là dịp cho tôi quan sát sinh hoạt giao thông bát nháo tại Saigon . Tôi rất lạ xe chạy thì không chịu ngừng nhường người đi bộ qua đường. Nếu ngừng sẽ làm ùn tắc giao thông . Người đi bộ qua đường cũng chẳng ..ớn xe, cứ bước thẳng xuống đường điềm nhiên lao đầu vào xe để sang, xem thử ai chết cho biết! Nếu chờ hết xe thì biết bao giờ mới hết . Có lẽ, xe sợ đụng xe bị ...trầy nên đành phải luồn lách, có khi lách sang cả đường trái và xe ngược chiều bên trái cũng phải lách sang phải , hoặc leo lề ép người đi bộ là ..huề! Ai trái ai phải không cần biết . lỡ va chạm cũng cười trừ cho vui vẻ cả làng ! Vì chẳng lẽ trong cảnh tréo ngoe văng "phúc" hoặc đưa ngón giữa ban "đức " thì phúc đức đâu có sẵn để ban ! Thậm chí, có xe leo lề chạy cho mau, người nhảy đại xuống đường đi cho..lẹ ! Nó chạy ẩu thì mình phải tránh nó, vậy thôi. Tất cả xe lẫn người như nước hoà vào màu để vẽ lên bức tranh lập thể ! Ai muốn chạy nhanh, chạy chậm; muốn đâm ngang đâm dọc, thậm chí đang chạy muốn dừng lại giữa đường, cũng No problem ! Mọi tấm bảng chỉ đường, những đèn xanh đỏ những tín hiệu giao thông như thể dùng trang trí cho văn minh cuộc sống . Hình ảnh này tạo cho tôi ý nghĩ đầu tiên Việt Nam là một đất nước dân chủ và ..tự do gấp nghìn lần Canada ! Một hôm lựa lúc xe vắng tôi sang đường. Tôi bước đại xuống đường, một chiếc xe máy bấm còi lách sau lưng tôi, đẩy tôi lên một bước một chiếc khác bấm còi lách sang trước mặt tôi, làm tôi đứng ngay lại , và nhiều chiếc, cái trước mặt cái sau lưng, kẹp tôi vào giữa giòng xe cộ ! Ra đến giữa đường, tôi đứng lại đợi, chờ lúc trống xe, từ từ bước một vài bước, rồi đứng lại đợi. bước lên bước nữa lại bị kẹp dính . Rồi, cứ thế, một xe đẩy tôi bước và bược được vài bước gặp xe khác bắt đứng lại, cuối cùng mất hơn 5 phút tôi mới sang được bên kia đường .
Sau khi được gặp đôi chân vàng trên sân cỏ vũ đình trường cúa đội bóng đá Khoá 4 là Ngọc và Vượng, tôi gặp tiếp đôi chân ngọc là Thái Minh Tân và Nguyễn Ngọc Hổ . Tân, với dáng nhanh nhẹn của một SVSQ bay bướm thuở nào từng làm say đắm quay cuồng biết bao thiếu nữ Đà Lạt trên sàn nhảy Văn Khang năm xưa . Sau 30 năm gặp lại tôi vẫn dễ dàng nhận ra nét lịch sự tài hoa ấy trong vai trò đại diện anh em trong giao tế dân sự ...Với Hổ càng lộ rõ một nét hiền hoà chững chạc hơn xưa . Tôi biết nhiều về Hổ vì chung đại đội, là một trong số người thành thật hiền lành nhất đại đội . Hổ nhát gái, trong lúc ít nhiều bạn bè như những cánh bướm vờn hoa trong những chiều thứ bảy dạo phố thì Hổ vẫn như một gốc thông điềm nhiên nhìn những cánh hoa đào bung nở như pha . . Hổ là người luôn nâng niu kỷ niệm . Trong dịp Hùynh Anh Mỹ về nước có gửi cho tôi một tấm hình 6 anh em chụp chung do Hổ đưa vì còn giữ được qua bao biến đổi thăng trầm của con người và đất nước . Trong hình ai cũng đều mặc áo lính, thế mà chỉ riêng Hổ mặc áo dân sự ...Tân và Hổ vẫn còn trẻ như xưa , có chung một đức tính : cởi mở thoải mái luôn chiều bạn . Tân hỏi tôi, " Bạn về muốn gặp ai, tôi sẽ báo cho ? Tôi đáp : Tôi muốn gặp tất cả được không ? Tân OK, và hỏi tôi là hẹn gặp nhau tại quán "Đông Hồ " được không ? Tôi nào biết Đông Hồ hay Tây Hồ ở đâu, nhưng cũng đáp bừa : Được, tốt quá đi chứ !
Chiều hôm sau trên đường đến điểm hẹn là quán Đông Hồ , Thái "bốc sư " dụ dỗ tôi cùng Ngọc và Triều ghé vào một tụ điểm tắm hơi massage cho khoẻ ! À há ! tôi nghe nói nhiều về dịch vụ này tại Saigon thì sao không thử lần cho biết ! Cả bọn ghé vào một tụ điểm gần bệnh viện Bình Dân nơi Thái làm việc gây mê !
Chúng tôi đã được đón chào bởi một anh nhân viên trông cũng còn rất trẻ. Anh cúi đầu, đon đả chào chúng tôi, giọng bắc Hà Nội:
-Dạ, em chào các anh. Mời các anh vào trong kia lấy chìa khoá hộc tủ đựng quần áo. Nói xong, anh đưa chúng tôi mỗi người một cái phiếu màu vàng và chỉ tay vào phía bên trong.
Qua lần cửa kiếng, tôi tiến đến quày thu ngân. Một cô gái cũng còn rất trẻ, cười tươi:
-Cho em xin tấm phiếu màu vàng nhé
Chúng tôi đưa phiếu cho cô. Cô vạch vạch lên phiếu mấy chữ, xong bỏ vào một cái hộp gỗ, trong đó đã có nhiều cái phiếu màu vàng khác. Cô đưa cho tôi và mỗi người một cái khăn tắm lớn, một cái khăn tay nhỏ, một cái túi nylong trên miệng có zipper kéo ngang, và một cái chìa khoá được xỏ vào trong một sợi dây thung ny lông màu, nói:
-Phòng thay đồ trong kia, đây là chìa khoá hộc tủ. Trên chìa khoá có số hộc tủ. Hai anh thay đồ bỏ vào hộc tủ. Trong đó sẽ có người hướng dẫn hai anh vào phòng tắm hơi. Tôi , Ngọc , Triều theo Thái bốc sư vào phòng thay đồ. Ở đó, hai dãy tủ sắt dựng hai bên với những ngăn kéo cá nhân, một cái băng ghế gỗ nằm giữa.
Tôi trút bỏ áo quần cùng giày, vớ rồi xếp gọn gàng bỏ vào trong hộc tủ, đóng cửa và khoá lại sau khi không quên lấy cái ví da bỏ vào trong cái túi nhỏ cùng cái chìa khoá. Quấn cái khăn che nửa phần dưới thân thể, tôi đi về phía cửa. Một anh chàng khác đã chờ sẵn, hướng dẫn tôi vào phòng tắm hơi nước (steam bath). Còn Thái, Ngọc Triều đi đường nào tôi không biết . Trong phòng, hơi nóng và nước mù mịt, nhưng tôi cũng nhận ra vài ba người đàn ông khác đang ngồi trên băng ghế, rù rì nói chuyện với nhau. Tôi ngồi xuống một băng ghế trống . Cái nóng của hơi nước cộng thêm mùi bạc hà của dầu khuynh diệp đã mang lại cho tôi cảm giác thật khoan khoái. Tôi nhắm mắt ngồi im tận hưởng một lúc rồi đi ra. Ra khỏi cửa, tôi lại được anh chàng lúc nãy hướng dẫn sang phòng tắm hơi khô (sonar).
Anh mở cửa cho tôi vào. Bên trong cũng có vài người đàn ông ngồi rải rác, mắt nhắm nghiền. Anh nhân viên cầm cái gáo gỗ, múc vài gáo nước trong cái thùng gỗ rồi tưới vào cái lò than để bên cạnh. Xong anh khép cửa và lui ra. Vài giây sau, hơi nước từ lò than xông lên, mùi dầu khuynh diệp nồng nặc, xông vào mũi tôi, mang cho tôi cái cảm tưởng như bị nghẹt thở. Ở bên Canada , tôi cũng thường vào sonar mỗi khi đi đến câu lạc bộ tập thể dục nên không lạ gì với màn tắm hơi khô này, chỉ khác một điều là họ không có nước pha dầu khuynh diệp.
Tôi phải lấy cái khăn tay nhỏ, xếp lại và che lên mũi để chận bớt hơi dầu. Ngồi chừng mười lăm phút, mồ hôi tôi vã ra như tắm, máu nóng chạy rần rần. Tôi nóng quá đứng lên mở cửa bước ra. Anh nhân viên đang đứng ở cuối cái hành lang nhỏ, chạy lại và hướng dẫn tôi tới phòng tắm nước nóng. Giữa phòng là một cái jacuzzi lớn, nước bọt trắng xoá, bên trong cũng có vài người đàn ông đang ngồi ngâm mình.
Tôi tháo bỏ cái khăn tắm đang quấn trên mình, bước vào trong bồn. Nước trong bồn tuy nóng, nhưng vì chúng tôi vừa ở phòng sonar ra nên cũng không cảm thấy nóng lắm. Tôi ngồi xuống thành bồn, để cho những tia nước từ những lổ chung quanh bồn bắn mạnh vào lưng. Lúc này, đầu óc tôi hoàn toàn tỉnh táo, men rượu trong người tôi dường như đã tan biến hết.
Ðầu óc tôi thật sảng khoái.
Ngồi trong bồn nước nóng độ năm mười phút, tôi bước ra, quấn khăn ngang người và đi trở ra ngoài. Anh nhân viên ở bên ngoài chờ sẵn, đưa tôi qua cái hành lang nhỏ và mở cửa một cân phòng cho tôi. Chờ tôi bước vào bên trong, anh đóng cửa phòng và lui bước. Còn một mình trong phòng, tôi đưa mắt nhìn chung quanh.
Căn phòng tuy nhỏ nhưng trang trí rất trang nhã. Tường sơn màu hồng nhạt, vách trong treo một bức tranh sơn dầu, vách bên cạnh gắn một cái đèn nhỏ có chụp kiếng đục bên ngoài, toả một làn ánh sáng mờ ảo. Trên góc trần là hai cái loa nhỏ đang phát ra những tiếng nhạc êm đềm.Trong góc phòng là một cái tủ nhỏ, trên phủ khăn trắng, để một cái khay bạc. Trên khay bạc là ba bốn chai dầu. Giữa phòng là một cái bàn kiểu massage, cũng phủ khăn trắng.
Tôi để cái túi da lên trên nóc cái tủ nhỏ góc tường, leo lên nằm ngửa trên cái bàn dài kê giữa phòng, đắp cái khăn tắm che ngang phần dưới của thân thể, mắt nhìn lên trần nhà. Tiếng nhạc thánh thót, êm êm, dìu dịu của một điệu nhạc vang lên văng vẳng đưa hồn tôi xa tít về cõi mộng.
Tôi đang từ từ lim dim đôi mắt để thân thể bồng bềnh, trôi nổi về một phương trời nào đó vô định thì cánh cửa phòng bỗng mở nhẹ, một cô gái tuổi độ đôi mươi bước vào đến bên cạnh tôi.
Tôi quay mặt nhìn cô gái, chợt ngẩn ngơ như người vừa rớt từ cung trăng xuống. Tôi kêu thầm trong bụng:
-Chao ơi, sao lại có người đẹp như vậy?
Cô gái đứng trước mặt tôi có mái tóc xoã ngang vai, gương mặt thanh tú với đôi mắt ươn ướt và đôi môi đỏ mộng. Cô mặc một cái quần short trắng thật ngắn, trên là cái áo thun ngắn tay, màu kem, bó sát thân hình thon gọn, ôm trọn những đường cong thật khêu gợi, hấp dẫn, của một nàng con gái vừa đến tuổi xuân thì. Với những vũ khí trời cho đó, tôi tin là cô có thể làm cho bất cứ một người đàn ông nào, dù cứng cõi, oai hùng đến đâu, trước mặt cô cũng phải ngoan ngoãn như con mèo nhỏ.
Cô gái gật đầu chào tôi bằng giọng Nam nhỏ nhẹ, thoang thoảng như gió mùa thu:
-Anh chờ em có lâu không?
Tôi định ngồi dậy bỗng chợt nhớ cái khăn tắm chỉ đắp hờ hững trên phần dưới có thể tuột xuống nên đành nằm yên, ngập ngừng trả lời:
-Cũng ...cũng ... không lâu lắm.
-Em xin lỗi đã chậm đến vì khách hôm nay đông quá.
Tôi cười:
-Không sao, đâu có gì phải vội. Vả lại, anh đang thả hồn theo mộng nên chẳng nhớ gì đến giờ giấc cả.
-Cám ơn anh. Bây giờ em cần anh nằm sấp lại.
-Nằm sấp?
Cô cười nhẹ:
-Dạ nằm sấp để em đấm lưng cho anh.
Tôi quay nhanh người nằm sấp lại. Cái khăn trắng tuột khỏi người tôi rơi xuống đất. Cô gái cúi người nhặt cái khăn và phủ lên phần lưng dưới của tôi đoạn cô đi đến cái tủ nhỏ, lấy một chai dầu, mở nắp và bôi lên khắp lưng của tôi.
Cô di chuyển ra phía trước, đứng sát vào thành bàn và bằng những động tác thiện nghệ, cô lướt mười ngón tay thon bóp nhẹ từ cổ tôi sang bả vai, đoạn cô gập người vươn hai cánh tay dài, bàn tay đi dần xuống giữa lưng, rồi xuống đến tận thắt lưng, tạo cho tôi những cảm giác thật sảng khoái lân lan truyền trong người tôi nhất là những khi cô gõ nhẹ lên giữa sống lưng của tôi.
Sau đó, cô vuốt nhẹ từ thắt lưng ngược lên tận cổ và lại đi ngược xuống dưới.
Cứ mỗi lần cô gập người xuống là bộ ngực cô lại chạm nhẹ vào lưng tôi . Tôi nhắm nghiền mắt tận hưởng những cảm giác tuyệt vời, nhất là cái cảm giác mềm mại, tuyệt vời của đôi bồng đảo, cái cảm giác mượt mà, êm ái của da thịt qua lần vải thun mỏng. Mũi tôi chỉ cách bụng cô một khoảng rất ngắn cho nên tôi có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng, dìu dịu của một loại nước hoa cô đang dùng.
Những ngón tay huyền diệu vẫn lướt trên lưng tôi, cô gợi chuyện:
-Anh tên gì?
Tôi hé mở mắt, quay đầu lên nhìn cô:
-Anh tên là Tôn Tiến Khang .
Cô kêu khẽ, :
-Thật không? Anh đừng gạt em nghe.
Nhìn gương mặt ngây thơ của cô, tôi không nhịn được cười:
-Nói đùa với em cho vui, nhìn anh đâu có giống Khỉ nào. Anh đẹp trai, cao ráo hơn , hêhê.
Cô bẻn lẽn:
-Vậy mà em tưởng anh nói thiệt chứ. Anh phá em hoài.
-Ờ mà em chưa cho anh biết tên:
Cô chỉ cái bảng tên nhỏ đeo trên ngực:
-Quốc Chính , số 4. Ở đây, họ gọi bằng tụi em bằng số.
-Tên đẹp quá. Anh thích gọi em bằng tên. Ðược không?
-Dạ được. Ờ mà hồi nãy anh trước khi em vào, anh nói anh đang thả hồn theo mộng. Anh mơ gì vậy?
Tôi hạ đầu xuống, đáp nhỏ:
-À, anh đang mơ mình lạc vào tiên cảnh, ở đó có con suối chảy róc rách và có những nàng tiên đang tung tăng, đùa vui, trầm mình trong làn nước xanh trong.
-Anh có tâm hồn thi sĩ ghê đi.
-Anh mà thi sĩ cái nỗi gì? Làm một bài thơ con cóc anh còn làm không được.
Cô véo nhẹ lên lưng tôi:
-Anh lại nói sạo nữa.
-Thiệt mờ, lần này anh nói thiệt.
-Anh đến đây lần đầu phải không? Hình như em chưa bao giờ gặp anh ở đây?
-Ừ, đây là lần đầu tiên anh đến đây.
-Anh ở Sài Gòn?
-Không, anh là dân Hà Nội. Thỉnh thoảng anh mới lên Sài Gòn. Anh mới lên đây sáng nay để thăm gia đình ông anh họ.
-Anh có thường tới những chỗ như ở đây không?
-Chưa bao giờ. Ðây là lần đầu tiên.
Cô lại véo nhẹ tôi cái nữa:
-Anh lại nói sạo nữa. Em không tin.
Tôi quay đầu lên nhìn cô:
-Sao anh nói gì em cũng không tin vậy? Bộ mấy người vào đây hay nói láo lắm sao?
-Còn gì nữa. Không có ông nào vô đây mà không nói là đi lần đầu tiên cả. Có ông tuần nào cũng đi mà vẫn chối bai bải.
-Họ khác, anh khác. Anh nói thiệt, chưa bao giờ anh được cô nào đấm lưng cho cả. Em là người đầu tiên. Em không thấy anh lúng túng khi em bảo anh nằm sấp lại sao ? Dân đi đấm bóp thường xuyên đâu có ai nằm ngửa như anh. Ðúng không?
Cô cười, mắt chớp chớp:
-Rồi em tạm tin anh, nhưng sao em nghi quá ! ..
Những ngón tay điệu nghệ của cô vẫn xoa, bóp, bẻ, vuốt, véo vai, lưng, chân và tay của tôi. Khoảng hơn nửa giờ sau, cô bỗng hỏi:
-Anh muốn em dậm lưng không?
-Dậm lưng?
-Ừ, em đi trên lưng anh đó.
-A, anh có được xem phim Thái Lan, thấy mấy cô làm chuyện này. OK, nhưng mà nhẹ thôi nhé.
-Không sao, em sẽ nhẹ nhàng, anh cứ nằm yên tận hưởng.
Cô thót lên bàn, hai tay bám vào thanh sắt treo trên trần nhà, bước nhẹ lên lưng tôi bắt đầu từ bả vai lần xuống dưới. Cô dùng những ngón chân di nhè nhè lên những huyệt đạo trên lưng tôi. Tôi trân mình kêu lên một tiếng nhỏ khi ngón cái của chân cô ấn nhẹ lên giữa xương sống. Những cảm giác tuyệt vời, đê mê, chất ngất mà tôi chưa từng được hưởng bao giờ.
Sau gần một giờ "làm việc" với thân thể tôi, cuối cùng Quốc Chính ngừng tay:
- - Anh muốn em "nâng cao dân trí " cho thằng nhỏ không ?
Tôi nhìn Quốc Chính :
-Cám ơn em, kệ cho nó "thất học " luôn di.
Cô gái nhìn tôi hơi ngạc nhiên
- Thiệt hông anh !
Tôi gật đầu, và ngồi chồm dậy ! .
-Mai mốt anh có đến nữa, cứ hỏi em, số 4.
-Chắc chắn rồi.
-Em ra nghe. Bye anh.
Nói xong cô cúi đầu chào tôi và lui ra. Trước khi ra, cô gái không quên đưa cho tôi một cái phiếu màu vàng, trong đó ghi giá tiền phải trả cho 1 giờ tắm hơi và đấm bóp là 70,000 đồng VN. Trên phiếu còn có một ô nhỏ để khách điền vào phần tiền bo tặng cho nhân viên phục vụ. Tôi viết vào ô đó số 100,000 đồng VN.
Tôi quấn ngang người cái khăn trắng, mở cửa đi về phòng thay quần áo. Tôi mặc quần áo vào chậm bước ra nhà ngoài ngồi chờ vẫn chưa thấy Thái , Ngọc, Triều ra tới ! Tôi nghĩ thầm, chắc tụi nó cho thằng nhỏ " nâng cao dân trí " Những cảm giác tuyệt vời, nhất là cái cảm giác mềm mại, tuyệt vời của đôi bồng đảo cùng cái cảm giác mượt mà, êm ái của da thịt qua lần vải thun mỏng và mùi nước hoa thoang thoảng của cô gái như vẫn còn lẫn quất trong tôi. Mãi sau mới thấy lần lượt Triều rồi tới Ngọc và sau cùng là Thái bốc sư ra ! Nhìn Thái bước đi lảo đảo có vẻ mệt mỏi tôi đoán Thái vừa "xù quẻ " hơi nhiều ...Trả tiền xong, chúng tôi bước ra đường, chạm ngay cái nóng Saigon hừng hực bên ngoài lại làm trong người tôi toát mồ hôi ra như vừa tắm hơi nữa .

Không biết bằng cách nào Thái Minh Tân huy động tất cả anh em : Lê Minh Đức, Phạm Đăng Hưng, Vũ Trọng Khanh, Trần Hữu Phước, Nguyễn văn Trung, Nguyễn ngọc Hổ , Nguyễn văn Lăng, Lê văn Thời, Nguyễn thanh Triều, Vũ ngọc Hoà, Lê văn Thái (Thái bốc sư ), Vũ quý Ngọc, Nguyễn xuân Mạnh (thi sĩ ), Võ Hữu Việt cùng có mặt chiều hôm sau tại Quán Đông Hồ cuối đường Cao Thắng (nối dài ) thuộc Học Viện Quốc Gia Hành Chánh cũ .
Chúng tôi chọn ba cái bàn dài kê sát vào nhau chiếm cả một khoảng trống ngay cứa ra vào cạnh một hồ nước nghe tiếng nước chảy róc rách như tiếng thác Cam Ly ! Thái Minh Tân nói :
Chỗ này giống Thác Cam Ly. Mình ngồi đây để nhớ ...Đà Lạt
Tôi thấy một giòng nước chảy từ trên cao men theo vách đá xuống một hồ nhỏ bên dưới nghe rõ tiếng rì rào . Nhìn sang kia là hồ sen . Mặt hồ lung linh phản chiếu hài hoà ánh trăng và ánh đèn màu rực rỡ tạo cảnh huyền ảo . Trong khung cảnh thơ mộng này gợi cho tôi thoáng nhớ lại bài thơ ngày mới sang Canada làm để gửi cho Nguyễn Thanh Bình, tự Bình "bò " lúc ấy làm Đại diện Khóa 4, cho đăng trong đặc san Ức Trai trong đó có mấy câu :
Rì rào thác nước Cam Ly
Như mừng bạn cũ xa đi mới về
Xuân Hương hồ mộng trăng thề
Như ru tình khách đi về nhớ nhung .
Ừ nhỉ ! Tiếng nước như ru ..để tưởng ra gương mặt bạn bè Khoá 4 còn ở lại, thoát hiện thoát ẩn trong làn nước lăn tăn chảy.... Lần lượt trước sạu anh em đã đến cùng ngồi vào bàn . Tôi ngồi giữa hai "ông " Thổ Công là Nguyễn văn Trung và Thổ Địa là Thái Minh Tân, được tôi đặt nick name là "Mummy " . . Ngoại trừ các bạn cùng tiểu đoàn I, thì không thể quên . Phần lớn còn lại bên Tiểu Đoàn II, lúc đến cũng chỉ câu hỏi đầu tiên : Mày nhớ tao là ai không Hưng ?
Nhớ chứ ! làm sao quên được ! Nhưng chỉ có điều là chưa biết cuộc sống ra sao hiện nay ở đâu làm gì mà thôi nên phải nhờ Mummy giới thiệu . Khi tất cả mọi người ngồi vào bàn nhập tiệc thì Thái "bốc sư " đã ..xỉn rồi . Đúng là Danh bất hư truyền, Thái thấy gì "bốc " là ..chơi ngay . Mới chiều vừa " bốc " một em thơm xong, sang đây " bốc" luôn hai chai bia chấp trước !
Thái Minh Tân chỉ sang phía đối diện là Trần Trọng Khanh giới thiệu :
- Thằng Khanh là một trong " tứ đại gia " khoá 4 đấy !
Tôi nhìn Khanh hôm nay, nhớ lại Khanh hôm xưa vẫn oai phong chững chạc Có lần hai đứa đã gặp nhau tại nhà Khanh ở Bà Chiểu vào năm 1979 ...và nay nghe đâu Khanh đang làm cho một hãng Xuất Nhập khẩu của Đại Hàn với chức quyền khá quan trọng . Nhìn gương mặt đôn hậu hiền lành với tướng tá bệ vệ của bạn, tôi nhủ thầm đúng là mẫu người làm lớn !
Ngồi đầu bàn là Phạm Đăng Hưng, nét mặt đăm chiêu dưới mái tóc bạc phếch đeo cặp kính mang tác phong là một ..đại gia .
Mummy nói :
- Đại gia này làm chủ cho thuê mấy xe du lịch loại Mẹc Xi Đì đời mới loại có 50 chỗ ngồi và cả loại vừa có 15 chỗ nữa .... Mày muốn du lịch Đà lạt Nha Trang hay muốn đi ..Mỹ, nhớ phôn nó ! Chỗ bạn bè đi hai chỗ tính tiền một chỗ , nhưng phải đi với ..bồ Nhí nó mới bớt !
Phạm Đăng Hưng mẫu người chu đáo chín chắn , móc bóp ra đưa cho tôi một Business Card, trong đó ghi : " Dịch vụ cho thuê xe du lịch Chất Lượng Cao ! Giám Đốc Phạm Đăng Hưng, địa chỉ bên Đa Kao, giờ làm việc, số phôn,số cell phone ...
Còn đại gia nữa ở tận Bình Dương không đến được, thành ra phải mang tên là Hồ Tấn ..Thua ! Còn đại gia nữa là Võ Hữu Việt luôn giữ vẻ kín đáo trầm tĩnh trước cảnh ồn ào náo nhiệt chung quanh .
Hơn cả đại gia chính là cao thủ trong nghề " võ miệng " là Lê văn Thời, cũng là một người cúa hành động cho tôi một Business Card ghi :
Trung Tâm Luyện Thi Đại Học ....
Giáo Viên Lê văn Thời
Chuyên trị Toán - Lý .
Lê văn Thời nói ngay :
- Tao rủ tụi nó nộp bằng ...Đại Học Chiến Tranh Chính Trị để đi học Đại Học rồi ra làm thày mà không thằng nào ...dám !
Tôi chưa biết Ất Giáp gì , thì Nguyễn Ngọc Hổ ngồi gần đó từ tốn cho tôi biết :
- Thằng Thời nó nói đúng đó Hưng ! Tao không biết họ có nhận bằng Đại Học CTCT không ? Chứ cá nhân tao nộp chứng chỉ MGP của Đại Học Khoa Học họ chấp nhận cho tao học thêm hai năm rồi ra dậy .
Tôi hỏi :
- Vậy mày cũng đang dạy học ?
Hổ với cặp mắt dương lên sáng quắc như ..cọp đáp :
- Đúng vậy , tao hiện nay đang dậy môn Toán lớp 12 !
Nguyễn Xuân Mạnh , biệt danh thi sĩ, cũng chẳng mơ màng gì, khẳng định thêm :
- Tao đồng ý với thằng Hổ, tao cũng làm giống thằng Hổ nộp chứng chỉ đại học trước 1975, xin học hai năm , học xong tao cũng ra dậy .
Hổ tiếp :
- Nếu mày có tiền chạy cho hiệu trưởng là mày có chỗ dậy thử . Khi dậy xong, hiệu trưởng hỏi học trò thày cô này dậy thế nào các em có hiểu không có thích không . Nếu đám đông học trò nói thích là hiệu trưởng OK cho mày dậy !
Đến đây, Lê văn Thời, chêm thêm
- Như tao lúc ra dậy thử, tao tìm bài thật dễ để giảng cho học trò, xong rồi tao cũng cho đề thi dễ để học trò làm ! Dễ người dễ ta, học trò khoái tao là cho ..tao điểm dậy giỏi ! Nhưng sau đó tao tự mở trường dậy, cần dek gì phải qua thằng nào .. hề hề ...
Vũ Quý Ngọc nghe Thời nói liền nói nhỏ tôi nghe
- Lúc trước, thằng Thời xuống rủ tao nộp chứng chỉ mà tao không nộp Sau thấy nó ra dậy thì mới tin !
Nghe bạn bè nói chuyện dạy học, tôi sực nhớ đến Hạnh là cô giáo , cũng là cô láng giềng cúa tôi .
Nhà tôi ở Cư xá Tự Do, ngày về không còn thấy tấm bảng " Cư Xá Tự Do " nền xanh chữ trắng đâu nữa . Thay vào là tấm bảng nền đỏ chữ vàng " Khu phố văn Hoá " .
Xóm tôi cũng từ đó đã thay đổi hòan toàn ! .
Những người cũ trong xóm Tôi không biết khi đi họ có mang Văn Hoá không, chứ những người mới dọn đến , phần lớn là cán bộ , đã mang "Văn Hoá mới " đến theo . Do đó, khu phố được danh hiệu : " Khu Phố Văn Hoá "
Một hôm vào ban trưa , tôi dạo quanh xóm tìm nhà cô láng giềng tên Hạnh . Vì xa xóm đã lâu nên không còn nhớ nhà Hạnh số mấy, tôi phải đi tìm . Trên đường thấy đám trẻ đang xúm lại đánh bài, tôi bước lại trước mặt một đứa trong đám hỏi thăm :
- Cháu có biết nhà cô giáo Hạnh ở đâu không ?
Đứa bé nghe hỏi, ngước cặp mắt lồi nhìn nhanh, rồi cúi xuống cầm ba lá bài lên nặn, trả lời cộc lốc :
- Đéo biết !
Tôi đành bỏ đi cho tới một khúc rẽ, thấy một đứa trẻ khác đang vạch chim đái vào cột đèn . Tôi tiến lại sau lưng hỏi cháu làm ơn chỉ Chú nhà cô giáo Hạnh ở đâu ?
Đứa trẻ quay lại vẩy vẩy con chim, nhún vai rùng mình cái rồi đáp :
- Đéo chỉ !
Tôi lắc đầu bỏ đi tiếp . May sao gặp được một bà cụ chống gậy đi ngược chiều , tôi chặn lại gặn hỏi Bà cụ ngước cặp mắt tèm nhèm, đưa tay chỉ căn nhà có cánh cổng sắt màu xanh trên cổng rào lớp kẽm gai nói : Chú lại nhà đấy mà hỏi !
Tôi vội cám ơn cụ và bước nhanh lại cổng bấm chuông !
Tiếng chuông rung lên, có tiếng chó trong nhà súa ra đáp lại . Bỗng tấm màn màu vàng xậm che cánh cửa kính hé mở . Gương mặt Hạnh xuất hiên sau lớp màn , tôi nhận ra ngay . Hạnh cũng nhận ra tôi mừng rỡ kêu lên :
- Ôi, anh về hồi nào đấy anh Hưng ! Chờ em mở khoá nhé !
Nói xong Hạnh quay vào cầm trên tay một chùm chìa khoá, để mở hết từng 6 cái ổ khoá, qua ba lớp cửa : cứa kính, cửa sắt và cổng !
-Mời anh vào ..chơi !
Sau khi được Hạnh mời vào "thâm cung ", tôi mới biết thế nào là "bí sử " Hai đứa cùng ngồi đồng từ trưa đến nhá nhem tối, lôi hết chuyện ra kể , từ chuyện người lớn trong xóm ai còn ai mất đến chuyện con nít ngày hai đứa còn ở truồng tắm mưa cho đến lúc ...đột ngột nghe tiếng đám trẻ bên ngoài đang chửi nhau ỏ tỏm Hạnh mới ngưng bảo :
- Con nít trong xóm bây giờ mất dạy lắm ! Bọn trẻ đi học không được giáo dục tốt như thời bọn mình .
Tôi sực nhớ mẫu chuyện vừa gặp, mới lôi ra kể Hạnh nghe . Nghe xong, Hạnh chép miệng thở dài ngao ngán, nói :
- Không chỉ riêng trẻ xóm mình ăn nói thiếu văn hoá như anh vừa kể ! Như em dậy môn Sử . Có hôm em giảng bài " Nhân Dân ta rất anh hùng đã từng đánh thắng hai đế quốc sừng sỏ nhất thế giới " Giảng xong, em hỏi một đứa con một cán bộ mới từ Hà Nội chuyển vào công tác là có biết anh hùng nghĩa là gì không ? Nó đáp
- Anh hùng là đéo sợ !
Em giật mình, nó trả lời không phải là không có lý, nhưng cách dùng từ " vô giáo dục "
Sau giờ dạy, em đến nhà gặp bố nó là Công An để báo lại cho ông tìm cách nào để giáo dục cho tốt, ông nói :
- Tôi bảo nhiều lần nó đéo nghe !
Đang suy tưởng đến câu chuyện thường ngày trong xóm và nhớ đến cô láng giềng xinh đẹp, thì Nguyễn Văn Trung cầm ly bia lên cụng vào ly tôi :
- Hưng ! bạn uống đi ! Làm gì ngồi thừ người không nói năng ăn uống gì vậy "
Trung là người không uống bia.. nên ít bốc đồng . Con người sâu sắc trầm tĩnh, nói gì cũng ...đúng lúc, và chỉ nói có chừng mực . Trung vẫn điềm nhiên cầm ly bia mà không uống, ngồi nghe bạn bè đấu láo ! Trung vẫn còn làm cửa sắt, và nghề này coi bộ ngày càng khấm khá nhờ xã hội ngày càng nhiều ..trộm cắp . Hiện nay, Trung có một của hàng tại gia, đi giao địch nhận mối về muớn thợ làm nên cuộc sống đỡ lao động vất vả .
Tôi sang cụng ly Lê Minh Đức cùng uống cạn. Đức là người rất thành thật trực tính luôn cởi mở vui vẻ với bạn bè . Tướng Đức có vẻ nặng nề, nhưng rất lanh lẹn và khéo tay . Đức khá thân với tôi vì hai đứa cùng tù cải tạo chung một thời gian .
Từ lúc nhập tiệc, người ngồi im lặng nhất là Võ Hữu Việt . Việt vẫn hiền tính, ít nói ngay từ trong trường nên khó ai đọc được ý nghĩ bên trong . Tôi nhớ Võ Hữu Việt là người từng thủ Quân Kỳ Trường DH/CTCT , và bây giờ sau 30 năm gặp lại , tôi có cảm tưởng Việt vẫn muốn giữ một khoảng cách nào đó giữa cá nhân và tập thể ...
Gần một tiếng đồng hồ ngồi nhậu bí tỉ lúc đã dấy men thì câu chuyện cũng được mở dần ... Anh em từng cặp rù rì hỏi thăm nhau ...Thái "bốc sư " hứng chí đứng lên cầm chai tu lấy hơi để ... ngâm thơ . Thái ngâm như điên rồi cười sằng sặc . Ngâm xong, thì xổ toẹt một câu tiếng Anh : " Today, the sky is blue . I feel blue too! " văng toé ra quán làm vài anh "bồi " gần đó xúm lại "nhặt " ! Xổ xong Thái lại "tu " bia và tuôn thơ chảy đầm đìa ra ngoài ..Tôi thích quá, nhờ Thái Minh Tân kêu thêm vài két bia Heineken cho Thái thêm say vì bia tiger nhạt quá ! Tân cầm một nắp bia lên nói : Đừng ! bia tiger kỳ này có sổ xố trúng xe Honda .... Tân nói tôi mới để ý, thì ra vì sao các cô phục vụ bia mỗi lần mở chai nào cho ai là để nắp bia lại cho người đó. Bất giác tôi cũng cầm hai cái nắp bia của tôi lên xem thử thấy trật lấc ! Tiếng anh em cười nói mỗi lúc thêm hào hứng tạo không khí trong quán vui nhộn thêm, mạnh ai nấy nói, nói lung tung tôi không còn nghe được gì nữa . Tôi bèn lấy máy chụp hình nhờ một anh bồi đứng gần đó xoay vòng chụp đủ cho tất cả anh em để lưu niệm .
Nhìn sang Trần Hữu Phước, thấy mặt Phước trắng bệt càng uống nhiều Phước càng trầm ngâm ít nói . Phước cho tôi biết hiện làm Kế Toán Trưởng . Tôi quên không hỏi Phước làm việc ở đâu . Còn Vũ ngọc Hòa ngồi cạnh Phước cũng trầm lặng, không biết vì bia đắng hay cuộc đời đắng mà Vũ Ngọc Hòa luôn nhăn mặt trong lúc chung quanh đều nhộn nhịp ...
Thái Bốc sư đến lúc này đã thực sự xỉn, đến cạnh tôi với ly bia :
- Hưng !
- Gì mày !
Thái lè nhè :
- Uống ! Mày có uống thì nói tao mới tin !
Thế là đành phải uống một hớp để cho bạn tin những gì mình nói là .. bia nói . Uống với Thái xong lại quay ra cụng ly uống với Nguyễn văn Lăng người bạn dễ tính luôn dọn sẵn nụ cười trên môi để ban phát niềm vui cho mọi người . Sau hàng chục năm tôi sống hiu quạnh nơi Bắc Cực, thì nay mới có dịp say sưa bên bạn bè trong nước để níu lại thời gian , rũ sạch gió bụi phong trần để khơi dĩ vãng quay về quá khứ sống lại thời trai trẻ xưa kia . Bạn say, tôi cũng say ! Thái Minh Tân lăng xăng chạy đầu này đầu nọ lo cho bạn bè, lo cho tôi nên uống ít và luôn giữ ý tứ đến giá cả thực đơn để gọi món ăn rẻ mà ngon, và những người phục vụ mỗi lần mang két bia nào ra , mở " bú xua" thì Tân đều ra dấu bảo ngưng và để mắt kiểm soát kỹ lưỡng từng cái một. Nhìn những vỏ bia ngổn ngang dưới đất, nhìn những đĩa mồi trên bàn cạn dần tôi nhờ Tân gọi thêm, Tân nói bây nhiêu đủ rồi ...Trong lúc nhậu tôi nhắc đến Lê văn Hai và đề nghị ai muốn đi thăm cho biết để nhờ Thái Minh Tân lo thuê xe cho đủ chỗ ngồi . Một số anh em đồng ý đi với tôi vào ngày mai . Gần lúc tan nhậu thì Nông văn Vượng mới đến vì bận buôn bán . Tôi lại uống với Vượng cho tới bến luôn .
Có vui đến mấy rồi cũng phải đến lúc tàn để chia tay . Tân cầm bill lên xem rồi xầm xì gì đó với Ngọc như muốn cùng góp trả bớt bữa nhậu cho tôi, nhưng tôi thấy chỉ vài triệu đồng VN chưa đến 200 đô, không đáng là bao đối với một " Áo gấm về làng" nên giành trả hết . Tan buổi nhậu, tôi rủ tất cả đi uống Cà Phê . Một số bạn vì nhà xa phải về sớm , còn lại kéo nhau cùng đi .
Chúng tôi chọn một quán cà phê khá lịch sự trên đường Nguyễn Huệ ngồi hóng gió mát về đêm để tiếp câu chuyện ...Sau đó cả nhóm cùng hẹn nhau giờ giấc đến nhà Trung để đi Bến Tre thăm Lê văn Hai
Hôm sạu, khoảng 5 giờ sáng Vũ Quý Ngọc đã đến nhà tôi để chở đến điểm hẹn là nhà Trung bên Phú Lâm . Trên đường đi tôi bảo Ngọc chỉ tôi chỗ có máy ATM ( Automactic Transfer Money ) để rút tiền nhưng vì sáng sớm nên nhiều ngân hàng chưa mở cửa, máy ATM lại để bên trong nên không làm sao rút tiền được . Khi đến nhà Trung thấy xe và các bạn đã chờ sẵn, tôi nói với Tân là tôi cần phải lên Saigon rút tiền thì Tân nói thôi để Tân ghé chỗ ngân hàng quen mượn trước cho tôi . Thế cũng được ! Cả nhóm gồm : Mạnh, Hổ, Ngọc, Trung, Tân và tôi lên một chiếc xe 15 chỗ ngồi trực chỉ từ Saigon đi Bến Tre .
Lên xe, như một phản ứng tự nhiên nên tôi seatbelt nhưng xe chạy một quãng đến quốc lộ 4, quay sang anh em ngạc nhiên thấy không ai seatbelt ! Nhìn lại thấy mình không giống ai nên "liều mạng " tháo Seatbelt ra . Tân đưa tôi xem một tập hình chụp nhóm khoá 4, tôi thấy mấy chữ "Họp tất niên Lớp 4 " tôi cảm thấy tội nghiệp và càng thương bạn bè của mình, những người bị kẹt lại chỉ vì muốn duy trì tình bạn nhưng vì an ninh nên không dám nói lên tiếng nói thành thật, đã buộc phải phủ nhận chính mình ! Xe vừa ra khỏi thành phố liền tạt ngay vào một trạm bên đường đổ xăng và cho anh em xuống ăn điểm tâm nơi một quán gần đó . Trong lúc đang ăn Phở, có một người chống nạn bán vé số lại mời mua . Vì không có máu ăn thua nhưng vì nhìn người già tàn tật bán vé số nên tôi không nỡ từ chối, cầm lấy mua ngay một xấp để chia đều cho anh em mỗi người vài tấm như một lời chúc may mắn . Tôi hỏi người bán vé sao bị tàn tật, anh nói anh là thương phế binh VNCH, tôi lấy gói thuốc ba số năm mời anh một điếu. Khi anh đi khuất, tôi quay ra nói với anh em là hôm trước đang ngồi uống cà phê cũng có một ông già tàn tật đến bàn mời mua vé số . Ông ca bài : "Anh không chết đâu anh " biết ngay là thương phế binh VNCH, nên móc cho 10 ngàn đồng VN thay vì mua vé số . Ông đã không nhận còn nói tôi với vẻ hằn học: " Tôi bán vé số chứ không phải ăn xin ! " Thế là phải vội vàng xin lỗi, nói rằng thật lòng chỉ vì muốn giúp người nghèo chứ không thích chơi vé số , thôi thế thì xin mua hết số vé cho ông được chưa ?
Ăn xong mọi người lại lục tục kéo nhau ra xe trực chỉ Bến Tre .
Con đường số 4 đã được Đài Loan làm lại rất tốt nên xe chạy tốc độ rất nhanh. Tài xế cũng là người em cúa một niên trưởng Khóa 2 lái xe cũng giỏi, bấm còi inh ỏi lấn các xe nhỏ văng tất vào lề, tôi phải nhắc nhỏ anh tài xế là tôi cần thời gian du lịch để ngắm cuộc đời chưa muốn tới ..bến vội, và lúc về nước quên không mua bảo hiểm nhân thọ để lại cho vợ con ...nên anh cười hiểu ý cho xe chạy chậm lại, nhưng vẫn giành đường vượt ẩu . Thấp thoáng qua làn cửa kính tôi nghe gió thổi vù vù và thấy những cảnh vật chung quanh nhạt nhòa như bị bỏ lại sau lưng. Chạnh lòng nhớ về những phế binh VNCH bị bỏ rơi ngoài lề xã hội, không ai chăm sóc để rồi lại nghĩ đến Lê văn Hai đang gặp hòan cảnh không may cũng phải sống nghèo nàn trong lúc mang bệnh tật . Khi nhớ Hai, cũng là nhớ đại đội A với những buổi trình khám vào chiều thứ bảy . Hai nổi tiếng phè, không buổi trình khám nào mà Hai thoát được sau đó phải trình diện CB trực với quân phục dạ chiến số 5 . Thời ấy, NT2 Lê Phước Ánh là CB Đại Đội Trưởng lúc vui miệng nói với tôi lúc ấy làm SVSQ/CB/DDT " Trong Đại Đội, tôi chỉ cần khám anh Lê Văn Hai là đủ ! Nếu anh sạch là cả đại đội sạch " . Nhiều lần CB Ánh đi ngang chỗ Lê Văn Hai ... liếc mắt nhìn vào quân phục thấy chán quá nên đi luôn ! Chính vì không chịu ép mình vào khuôn mẫu nên Lê Văn Hai bị phạt nhiều đến nỗi phải nhe răng cười : "Mẹ ! tao vô đây học ra làm sĩ quan chứ đâu có học ra đánh giầy " Hai nằm giường trên, tôi nằm giường dưới. Mỗi khi Hai xưng danh : SVSQ Lê Văn Hai số quân :73/ 520 666 thì nghe phát lên âm thanh lé nhé. Hai giọng Nam lại có số quân nhằm ba số 666 nên biến thành " sáo sáo sáo" nên thường bị chúng bạn chọc là " gà mái gáy " .. Có dịp Hai kể tôi nghe về mối tình với một cô gái cùng quê đã bị dang dở vì cả hai đều...nhát ! Từ đó gây cho tôi lòng mến sự chân chất của Hai, cả lúc bị thất tình mà vẫn ..hồn nhiên !
Tôi đang lo nếu không biết cách giúp đỡ sẽ làm Hai tự ái làm tổn thương tình cảm bạn bè .
Xe đã chạy đến cầu bắc Rạch Miếu... anh em vẫn ngồi trên xe chỉ có tài xế bước xuống để mua vé qua phà, và nhường tay lái lại cho Thái Minh Tân . Tôi hỏi Tân cũng lái xe !, Thái Minh Tân cười đáp : " Có một thời tao làm tài xế lái xe chở khách du lịch "
Tân vừa nói xong, là tất cả anh em đều xuống xe đi bộ qua phà nên tôi cũng đành theo xuống để mình Tân lái ...cho chắc !
Những làn gió mát thổi trên sông, không đủ đánh tan những cơn nóng ban trưa cộng với mùi hơi xăng dầu nồng nặc của các loại xe cộ phun ra , bốc lên từ lòng đất nơi bến phà làm người tôi ngột ngạt khó chịu, mồ hôi toát ra như tắm ...Tôi cùng anh em đi bộ lên phà và lên tầng trên lầu ngồi hút thuốc để hóng gió ...Sau những cơn mưa đã khuấy đục lòng sông nên xem giòng nước dơ dáy vô cùng . Lặng nhìn dòng nước cuồng chảy gợi nhớ đến dòng sông Yukon quanh năm trong xanh vì nước chảy tuôn từ các nguồn khe qua các thác ghềnh trên các rặng núi còn hoang dã nên vẫn còn tinh khiết, rất sạch . Nước sạch đến nỗi dân Yukon uống không cần đun sôi ...Chính vì thế tôi lấy bút hiệu là Sơn Khê . Va`, trong một bài thơ tả cảnh Yukon có hai câu : ngụ ý tương phản giữa tuổi trẻ và tuổi già
Dòng nước trắng trong cuồng dưới thấp
Vầng trăng vàng nhạt ngự trên cao ...
Khi xe đã rẽ vào thị trấn Bến Tre, nơi mệnh danh là " quê hương đồng khởi "! Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là nhìn thấy những căn nhà của dân vẫn còn rất tồi tàn dựng xiêu vẹo cạnh một dinh cơ vững chắc, tường vàng ngói đỏ uy nghi đồ sộ mang tên UBND tỉnh Bến Tre đã được kiến trúc theo kiểu tân kỳ trên một khu đất thoáng rộng có cửa sắt có hàng rào che chắn với bên trong cả một sân cỏ rộng, trồng nhiều cây cảnh như dinh Độc Lập, đã tương phản một hình ảnh mâu thuẫn đối nghịch giữa Ủy Ban và Nhân Dân . Cái gì Ủy Ban được là cái Nhân Dân mất!
Xe ngừng trước một con hẻm, có lẽ vì mủi lòng trước cảnh bạn bè đi thăm Hai nên trời đổ mưa lâm râm . Tôi xuống xe, việc đầu tiên là chạy ù vào một tiệm bán tạp hoá đầu hẻm để hỏi mua hai cục pin loại AA cho vào cái máy chụp hình Digital cúa tôi để thay thế hai cục pin trong máy quên charge ! Họ bán cho hai cụ pin mới nhưng không hiểu sao không đủ energy cho máy hoạt động, và Thái Minh Tân cũng lại chạy đi mua cho tôi hai cục khác cũng không xài được, do do, đến thăm Hai không chụp được tấm hình nào lưu niệm ! Ôi cũng là số mệnh !
|
Dòng sông
muôn nhánh
|
Lần đi công tác tại Bến Tre, (Kiến Hòa )vào năm 1974, Hai có dẫn tôi về nhà một lần và được gia đình đãi bữa cơm cá đuối nấu cà ri ...và cùng là lần đầu tôi được ăn cá đuối dòn thơm như nhai xụn, rất ngon miệng . Tôi nhớ nhà Hai ở cuối hẻm , nhưng sau hơn 30 năm quay lại mọi vật hòan toàn thay đổi, tôi không còn nhớ gì nữa, phải nối gót theo chân Nguyễn văn Trung và Thái Minh Tân . Nhìn căn nhà Hai mới xây xong còn phảng phất mùi sơn và tường vôi xanh vừa quét còn rất mới tôi không tránh được ngạc nhiên vì nhớ lại vài năm trước, lúc Hai vừa bị bệnh tuyến tiền liệt tôi được Trần Thanh Sơn gửi cho xem tấm hình lúc về nước cùng đi với Nguyễn văn Trung và Đặng Ngọc Bút đến thăm Hai thì thấy nhà lúc ấy rất tồi tàn lụp xụp ...Thế mà ,...
Bước vào trong vừa thấy Hai tôi hỏi ngay mày còn nhớ tao không ? Hai đáp mày là thằng Hưng chứ thằng nào ! Nếu một người cùng đại đội mà hỏi vậy là thừa thãi, nhưng với Lê văn Hai tôi cần phải hỏi để dò xem bệnh tình của bạn thế nào, vì tôi biết một người sau khi trải qua một cuộc giải phẩu, hay phải nằm điều trị lâu năm về một chứng nan y thường giảm trí nhớ ! Vợ Hai cho tôi xem một phiếu xét nghiệm , thú thật tôi nhìn vào như đọc báo Hong Kong, chị nói, " tôi phải giấu không cho anh biết, sợ anh buồn ! " Nghe chị nói thế tôi đoán bệnh Hai đang bị tái phát không mong gì chữa trị . Tôi chỉ hỏi thăm sơ qua sức khoẻ , không đả động gì đến bệnh tật , nhưng Hai cũng nói :" Mẹ nó ! Nhiều lúc nằm nghĩ số mạng cũng buồn , hông làm ăn được gì ráo. Tao buồn là cho vợ tao chứ hổng buồn cho tao . Nhiều lúc muốn nói nó đi lấy chồng phức cho gồi nhưng nó hông chịu ! " Khi nói đến đó, mắt Hai long lên, lúc ấy chịu khó để ý sẽ thấy một giọt lệ li ti đọng nơi khoé mắt như muốn trực ứa ra ...
Ngay lúc ấy, có một đứa bé bưng caphê đá vào. Vợ Hai lên tiếng mời chúng tôi uống . Tôi với gói thuốc trên bàn chìa một điếu mời Hai, và rồi chuyển sang hỏi thăm việc học thằng con . Hai mồi thuốc rít một hơi, ngửa mặt lên trần nhả khói bay cao rồi đưa ngón tay chỉ cho tôi thấy một tấm bằng treo trên tường . Hai nói :
- Con tao được đạt danh hiệu học sinh giỏi, xếp hạng 3 toàn quốc về môn toán và đã được nhận thẳng vào Đại Học Y Khoa, không cần thi tuyển "
Tôi nhìn lên tấm bằng treo long trọng trên tường. mừng cho Hai ! Từ nhà trong, vợ Hai dắt con ra chào . Cháu hơi trắng gầy, tướng mã cao ráo đẹp trai hơn bố nhiều . Với mái tóc ngắn lộ ra vầng trán cao thông minh hài hoà với gương mặt khôi ngô tuấn tú, nhất là với đôi mắt sáng quắc, đầy tự tin. Tôi thầm nghĩ đây một biểu tượng cho niềm tin gia đình , là điều mong cúa đất nước mai sau . Nhìn cháu, rồi nhìn cục đá trong suốt như viên kim cương trong ly càphê, ...Sự trong sáng đang hòa tan trong đen đắng ...Tôi hỏi cháu chuyện học hành . Cháu vừa thi tốt nghiệp Trung Học phổ thông chỉ còn thi môn chót chiều nay là xong. Chuyện thi cử chắc chắn sẽ không có gì trở ngại khó khăn, chỉ là vấn đề thời gian đối với một học sinh giỏi thứ 3 toàn quốc , nhưng tôi vẫn chúc cháu gặp may mắn như một thủ tục xã giao .
Cùng lúc, tôi lấy ra một phong thư tiền; mượn của Tân vẫn còn nguyên chưa mở, đưa cho Hai, "khách sáo " nói : :
- Tao vội không quà cáp gì cho mày ! Sẵn ít tiền gửi mày cho có chút gì gọi là thưởng cháu học giỏi !
Hai cầm để lên bàn, thoáng xúc động ....
Tôi đảo mắt dạo quanh căn nhà của Hai. Nhà chỉ có hai gian như cái hộp rất chật hẹp. Chiều dài khoảng 7 m. rộng 3 m. Gian ngoài vừa đủ kê một cái giường một cái bàn cho hai cái sát vào nhau để chừa một lối đi rất nhỏ dẫn vào gian trong là nhà bếp . Ớ Canada tôi đã quen mắt nhìn nhà cửa đường phố, cảnh vật con người và nhìn cái .. gì cũng to lớn nay về nước, tầm nhìn bị hạn hẹp nên nhà cửa cũng nhỏ kể cả con người với cái ...gì cũng nhỏ . Thế mà, nhà của Hai tuy sáng sủa nhưng còn nhỏ hơn, chỉ cỡ bằng một Master bedroom trong căn nhà tại hải ngoại là cùng . Tôi hỏi :
- Nhà mới xây ?
- Ừa ! mới xây ! Nhờ tao thuộc diện chính sách nên nhà nước cho mượn tiền xây . Có lẽ vì nghèo, mang bệnh hoạn nên nhà nước chỉ cho mượn tiền . ..Toi thoáng so sánh "khập khễnh " ...giá mà Hai sống ở Canada sẽ được chính phủ cấp nhà, cấp tiền ăn và cấp luôn cô Y Tá muốn gọi đến nhà lúc nào, muốn sai bảo gì cũng được .
- Mày có làm gì không Hai ?
- Có chứ ! Không làm lấy gì ăn ! Tao viết báo cũng được chút tiền nhuận bút .
- Mày làm nhà báo ?
- Nhà báo con mẹ gì ! Thỉnh thoảng mấy ổng Văn Hoá Thông tin trên tỉnh xuống đặt hàng cho tao viết . Tao chỉ là thằng viết mướn. Viết bài nào xong là nhà nước gửi tiền thanh tán ngay bài đó!
- Mày chuyên về đề tài gì ?
- Tao viết cho mục Xã Hội và gia đình. Đại khái nó là "người tốt việc tốt " đó mày . Nhiều lúc phải mò xuống tận hang cùng ngõ hẻm để gặp người này người nọ phỏng vấn họ cho đã rồi về nhà cặm cụi viết
Tôi pha trò cho Hai vui :
- Trời, tao nghe mày nói thấy mà hạm . Coi bộ hấp dẫn à nghe ! Mày được trên giao cho " mò xuống tận hang cùng ngõ hẻm " là sướng rồi .
Hai chưa hiểu ý vẫn vô tư nói .
- Sướng mẹ gì! Nhiều bữa gặp mưa đường sình lội, mò mệt chết mẹ hông ra nước ra cái gì hết ! Nhiều người có vấn đề gia đình nhưng họ hông chịu nói ra, nên bí wá tao rặn mẹ nó ra chuyện gì đó để viết. Đàn bà đẻ họ còn có đứa con trong bụng để rặn . Còn tao đẻ hổng có gì trong bụng mà cũng ráng rặn nộp bài cho mấy ổng... Mày xem nè ...
Hai đưa cho tôi một đống báo, tôi lật từng tờ chỉ chú ý đến mục do Hai viết về Gia Đình và Xã Hội . Đọc lướt qua vài bài do Hai ...rặn, tôi khá tâm đắc về con người Hai rất có chiều sâu để viết về những sinh hoạt gia đình
Nhân lúc Hai vui, Vũ Quý Ngọc hỏi dò:
- Tình trạng thằng nhỏ thế nào rồi Hai ? Mày còn cảm thấy gì không ?
Hai vẫn hồn nhiên trong căn bệnh, nói thẳng .
- Nhiều lúc ngủ cũng mơ thấy chuyện vợ chồng chứ mày ! Nhưng tao còn làm ăn được cái con mẹ gì nữa ! Nhưng cái lo tao bây giờ là lo thằng con học. Nghe tin nó được nhận thẳng vào Y Khoa tao và vợ tao không biết tính sao nữa ...
Khi Hai vừa dứt lời, số bạn đang có mặt góp ý tại sao không cho con theo học ngành sư phạm như mẹ nó . Học sư phạm thời gian ngắn, ít tốn kém hơn học Y Khoa. Như con thằng Phan Văn Dự học Y Khoa tốn lắm !
Hai vừa nghe xong, như con cọp bị thương vùng lên ...
- Tao nghĩ còn bất cứ cái gì để lo được cho con tao học là tao còn lo . Vả lại, nó muốn học ra làm bác sĩ để chữa bệnh cho tao . Mai mốt nếu hông có tiền, tao đi bán vé số cho con tao học .
Tôi ngồi im hút thuốc ! Tôi nghĩ các bạn góp ý như thế là thực tế . Nhưng khổ nỗi các bạn quên rằng, lòng hy sinh cúa bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng đều vô bờ bến . Ai cũng muốn lo tương lai cho con . Dĩ nhiên, nếu có nhiều cách để chọn thì ai cũng chọn cách tốt nhất để con mình có một tương lai tươi sáng hơn . Đặc biệt đối với những người đang mang chứng bệnh nan y như Hai có con học giỏi là một điều kiện tốt . Được nhận thẳng vào Y Khoa không cần thi tuyển là cơ hội nghìn vàng . Vả lại như Hai nói " Con tao nó muốn học Y Khoa để trị bệnh cho tao " . Chính điều này sẽ tạo hy vọng cho Hai còn có thể kéo dài thêm cuộc sống . Cách tốt nhất để tiên đoán tương lai là tạo ra nó ! Tôi dụi điếu thuốc cho tàn rồi nói -
- Thực tế đôi lúc có những chuyện không khó như mình tưởng ! Cháu vẫn vừa làm vừa học được mà ... Học sinh nghèo dễ học thành tài . Như bạn khoá mình có thằng mới sang tiếng Anh tiếng U chưa rành. Hàng ngày chỉ với gói mì, tối đi làm clean, đứng đợi từng chuyến xe bus dưới mưa băng gió tuyết . Nhờ có chí, cuối cùng học cũng xong, ra kỹ sư
Tôi xin mảnh giấy viết email đưa cho vợ Hai, nói rằng nếu cần thì cứ liên lạc với tôi qua email . Tôi nói: Sau khi trở lại Canada sẽ đi Mỹ dự "Đại Hội 30 năm liên khoá 4, 5, 6 " Nếu Hai cần thăm hỏi anh em biên thư sẵn tôi sẽ chuyển cho Nguyễn văn Thái đại diện Khoá . .
Trời đã tạnh, chúng tôi mời Hai cùng ra thị xã dùng cơm trưa rồi chia tay nhau . Trước khi chia tay tôi nhắc lại với Hai, nếu gặp khó khăn mà không tự giải quyết được thì mày cứ thư cho tao, hoặc thư cho bất cứ thằng nào mày muốn . Nhớ nhé ! Nếu trong trường hợp địa chỉ thay đổi . Mày cứ gửi cho Thái Minh Tân nhờ chuyển !
Trên đường về lại Saigon, nhìn lên cao thấy nhiều đám mây lúc tụ lúc tan ...lòng tôi không tránh khỏi bâng khuâng khi nghĩ về hòan cảnh Hai . Chiếc xe vẫn chạy đều , tiếng máy êm như ru làm một số ban đã ngủ gà ngủ gật . Tôi vẫn tỉnh táo nói chuyện với Vũ Quý Ngọc và Nguyễn văn Trung ve Lê văn Hai, nếu vì nha nghèo mà con không được theo học Y Khoa thì uổng vô cùng !
Lòng quyện chân mây, vương vấn mãi xe vào thành phố đến nhà Trung lúc nào không hay . Tôi bảo Ngọc chở tôi đi rút tiền hoàn cho Tân xong đưa tôi về nhà .
Về khuya, một thói quen trước khi ngủ..la tôi thường ôn chuyện cũ , chuyện này chuyện nọ... Từ ngày về múi giờ thay đổi, vi chưa quen nên khó ngủ...Ngày mặt trời vừa lên là mắt nhắm như gà rù ..tối đến mắt lại mở thao láo như sáo sậu. Cứ như thế đủ gợi hình ảnh Lê văn Hai vừa gà vừa..sáo . Có lẽ trong khóa Hai gần với tôi hơn tất cả, dù tính tình hai đứa rất nghịch nhau. Hai cởi mở, còn tôi khép kín . Chính vì Hai quý tình bạn, buộc tôi phải quý Hai ! Càng lo mất ngủ càng ngủ không được...nên đầu óc cứ nghĩ miên man về những bạn bè còn kẹt lại...
Trong niềm suy tưởng tôi nhớ Vũ quý Ngọc... lúc mới về Ngọc mời tôi lại nhà cho địa chỉ xa tít ngoại ô tận khu Bà Điểm Hóc Môn . Tôi nhờ thằng em đưa đị . Lúc xe vừa ra khỏi thành phố, thấy ngay tấm bảng dựng bên đường : " Tất cả tài xế các loại xe hai bánh có động cơ phải đội mũ bảo toàn " . Chưa kịp mở lời hỏi , đã thấy thấp thoáng nhiều xe hoi ha quay dau chạy ngược chiều báo trước có Công An chặn chốt . Vi quên mang theo mũ bảo toàn , thằng em lúng túng ngừng xe chưa biết tính sao. Bỗng có một đứa bé gái chạc 12 tuổi tay cầm " heo mẹt " từ trong lề chạy nhanh ra mời ..thuê . Thằng em hỏi nhiêu nó nói 10 ngàn ! Tôi nhìn chiếc mũ dính dầu nhớt và nhiều vết đen cáu bẩn nên hơi ..gớm, tội gì chụp mũ ..dơ nên nói thôi, để vào tiệm mua cái mới, vì tôi cũng cần có cái để đội trong thời gian ngồi xe hai bánh . Lúc này tôi tự nhiên quý mạng dù nay có già hơn trước . Mua xong hai cái mũ an toàn nặng chịch, đội vào như một phi công đi tham vũ trụ, quên ...đi tham Vũ quý Ngọc . Hai anh em lại hon ho tiếp tục hướng trung tâm huấn luyện Quang Trung, chạnh lòng toi nhớ lại một thời " Gác bút nghiên theo việc...lung tung " ... thì xe đến ngã ba Lam Sơn..Theo lời Ngọc dặn, là đến đâ'y hỏi thăm mấy anh chạy xe Honda ôm, thì ai cũng biết ! Nhưng hỏi thăm cũng chỉ tìm ra được con hẻm , dù đã nhiều lần hỏi thăm dân cư trong vùng nhưng cũng khong ai biết số nhà nằm ở đâu . Người thì chỉ đầu này, kẻ chỉ đầu kia. Hai anh em chạy lên chạy xuống như gà mắc đẻ quanh hẻm mất hơn mười lăm phút cũng không tìm ra số.... Thằng em móc cell phone gọi Ngọc, thì cô con gái bắt phone báo Ngọc vừa chở vợ đi chợ ... Hai anh em lại nhặng cả lên với những con hẻm quanh co chằng chịt...Cuối cùng gọi lại nhờ cháu chỉ đường vào, nhưng cháu muốn nói gì thì nói tôi cũng vẫn bị bí về lối cấu trúc xây cất nhà cửa của mấy ông " kiến trúc kiến tre " quanh co khúc khuỷu theo lối thôn làng thuở trước . Lại phone hỏi , cháu dặn đứng đợi tại một trường tiểu học. Hai anh em lại đó chờ, tôi chợt thấy một căn nhà UBND nằm gần đó ...Ý thức dân chủ tại Canada nổi lên mỗi khi cần lien lạc với Citty Hall, với dáng đi như ông Nghị Hách, tôi khệnh khạng bước vào Ủy Ban gặp " đầy tớ nhân dân " yêu cầu chỉ cho tôi nhà thằng Ngọc ở đâu ngay ! . Tôi khoác áo hiệu "khúc ruột ngàn dặm " thì chắc chắn " đầy tớ " phải sợ rồi ! Thế là tôi cắm đầu xộc vao. Tay cầm mảnh giấy ghi địa chỉ chìa ra cho một đầy tớ nhân dân ngồi ngay bàn chính diện .
- Chào ạnh ! Làm ơn chỉ tôi số nhà này ở đâu ?
Viên đầy tớ da mặt nhờn nhợt tựa nước sông, ngước nhìn tôi chầm chập từ đầu xuống chân rồi lại nhìn từ chân lên đầu như muốn ăn tươi nuốt sống , làm tôi cũng theo ánh mắt ấy nhìn lại tôi xem có dính.. thối không ! Nhìn chán , gã đầy tớ điềm nhiên cúi xuống làm việc tiếp :
- Chờ đấy !
Mẹ nó, bảo chờ mà không mời ong ngồi ! Tôi định nạt hắn về lối tiếp dân bất lịch sự, nhưng may sao chợt nhớ đây không phải Canada nên..tha !
Tha cho đã rồi lại chán chờ nên định quay ra, bỗng nghe một tiếng nói phát ra ở bàn phía bên phải :
- Anh tìm ai? "
quay sang tôi thấy một anh Công An mặc sắc phục màu "cứt ngựa " có gương mặt đỏ ngầu như Tạ Tử đang nhìn tôi với cặp mắt dò xét.
Lần này, tôi hết tưởng mình "ngon " nên lí nhí nói :
- " Thưa anh, xin anh vui lòng chỉ cho tôi biết địa chỉ này ở đâu ạ ?
Anh CA cầm mảnh giấy có ghi địa chỉ, liền đổi sắc mặt đỏ ngầu sang hiền từ, xanh mét như Tôn Tiến Khang, tử tế nói
- " Địa chỉ này là nhà của Vũ Quý Ngọc đây mà ! Nhà anh ta có bàn bi da "

Nói xong, anh CA lấy bút vẽ "bản đồ hành quân " xác định toạ độ điểm đứng xong rồi đưa cho tôi . Tôi cầm mảnh giấy nói lời cám ơn rồi theo bản đồ , lấy phương giác toạ độ kỹ lưỡng gần hãng nước mắm mới tìm ra nhà Ngọc.
Tôi đến nơi Ngọc vẫn chưa về, được mẹ Ngọc tiếp . Tôi hỏi thăm Gia đình được biết Bố Ngọc đã mất sau khi từ Mỹ hồi hương. Tôi lại bàn thờ thắp một nén nhang rồi ngồi nói chuyện thăm hỏi gia đình vấn an sức khoẻ mẹ Ngọc được một lúc Ngọc chở bà xã về. Rồi sau đó, Nguyền Thanh Triều cùng Lê văn Thái đến . Vợ Ngọc đãi chúng tôi một chầu nhậu thật ngon . Tôi đem chuyện lạc đường phải hỏi thăm CA, Ngọc cho biết là khu nhà Ngọc là khu mới lập nên mang số mới tạm thời, không có dính dáng gì với những căn nhà có trước từ lâu ở đây là mang số cũ . Ngọc nói :
- Thằng CA mà mày hỏi thăm, nhà nó cũng gần đây nên rất rành về tao .
- Mày là bố nó sao mà nó rành !
- Không , tao là thằng tù được tha về nên được nó phải chăm sóc kỹ hơn !
Từ chuyện lạc đường chuyển sang lạc nước lạc cái luôn !
Sau khi thăm Hai về , tôi hẹn Ngọc lên Sai gon chơi tiện thể mua sắm ít hàng trong thương xá Tax..Hôm đó, Ngọc cho xe chạy từ nhà tôi đường Cách mạng Tháng 8 lên Võ văn Tần rồi quẹo ngang sang đường Duy Tân, ( quên mẹ nó tên đường mới ) dĩ vãng lại cuồn cuộn sống lại trong tôi rồi đột thoáng như triền sóng tan loãng trên bờ cát trắng bởi nhiều tiếng ồn ào còi bấm inh ỏi của dòng xe cộ ngang dọc như đang mắc cửi trên con đường không còn "cây dài bóng mát " nữa . Các cây dầu được tỉa gọn nên không còn giao nhau che kín đường nữa. Hai bên buôn bán sầm uất. Phần lớn, nhà nào cũng xây lên 3 hay 4 tầng. Tôi định chạy thẳng lên Saigon, bổng ngang nhà thờ Đức Bà, đối diện là một ngôi đền Hồi Giáo như một thách đố Holy War ! Cạnh đó là một ngân hàng sát với toà Tổng Lãnh Sự Canada...Tôi vỗ vào đùi Ngọc bảo cho ghé chân vào tìm một người quen trong toà lãnh sự . Tiện thể tạt sang ngân hàng rút mớ tiền thủ cẳng...Với cặp kính đen và tấm khăn che kín mặt, thêm cái mũ lưỡi trai kéo xụp xuống mà tôi đã cẩn thận đưa ba ngón tay vào giữa từ sống mũi đến ...lưỡi trai để lấy khoảng cách chính xác , để " ngước mặt nhìn đời ", nhưng vẫn còn run , quàng cả hai tay ôm cứng ngang hông Ngọc bảo nhắm thẳng đến nơi đó . Ngọc vẫn để đầu trần, không dùng kính, cả không che mặt, để lộ ra vẻ hiền lành, trong lúc nom tôi lại ngầu giống như một thằng ăn cướp. Trời ạ ! thế mà khi xe vừa đậu trước ngân hàng, có một anh bảo vệ vội chạy ra chặn Ngọc lại, bắt đứng đằng xa, dưới lề đường và đưa tay mời tôi vào... nhà băng, dù trên người tôi đầy ngụy trang " xã hôi đen " những bộ hàng nội hoá thay vì mặc "hàng hiệu " Canada .
Rút tiền xong , tôi rủ Ngọc đi uống cà phê...Hình như bạn bè gặp nhau chỉ biết quanh quẩn ăn nhậu hay cà phê cà pháo sao đấy !
Tôi hỏi Ngọc.
- Sao đi đâu, tao dễ bị phát hiện đến thế .
Ngọc đáp :
- Tại nước da mày trắng !
Tôi cưỡng lại
- Da mày còn trắng hơn da tao.
Ngọc cười :
- Cái nước da của mấy thằng Việt Kiều của mày là trắng bạch khác với nước da của tao mấy thằng trong nước là trắng xanh .
Tôi nhủ thầm đấy có phải người hải ngoại phủ nét minh bạch. Còn người trong nước trốn ánh mặt trời... !
Ngọc cho xe chạy đến một quán cà phê Trung Nguyên toạ lạc góc đường ngay trung tâm Saigon. Gửi xe xong, hai đứa sánh vai cùng bước vào quán tìm một góc bàn ngồi xuống . Từ bên ngoài, người đang khó chịu vì ngấm cái nóng oi ả của một thành phố ban trưa , nên sau bước vào quán có gắn máy lạnh làm người tôi trở nên dễ chịu hơn. Càng hơn nữa, lúc đôi mắt tôi đập vào cảnh trí những loại cây dương xỉ dây leo xum xuê xanh mướt đang vươn sức mạnh để lách thoát khỏi các khe đá hồ nước để leo lên quấn quít buông lơi chạy dài các khung cửa hoà cùng hình ảnh những bức tường rêu pha mát lạnh soi bóng đáy hồ cho tôi cảm thấy tâm hồn càng dịu dàng hơn. Tôi ngó quanh quán thấy lối trang trí bày biện bên trong nào là bàn ghế vàng nâu, nào là những chậu hoa cúc vàng cúc trắng và bức tường cũng sơn hai màu vàng và nâu vừa uy quyền vừa dân dã đủ sức đẩy hơi nóng từ những tấm kính đang thu nhiệt ban trưa được bao bọc quanh quán đang toả ra. Trên tường có những bức tranh tạo hình trên gỗ, mỗi bàn đều có một bình bông hồng nhung tươi thắm .. toả mùi thơm hòa nhè nhẹ trong điệu nhạc dịu dàng. Từ trong quán nhìn ra ba góc đường rất rõ Cùng lối ấy, tôi lướt nhẹ ngắm các thiếu nữ tiếp viên trong các tà áo dài bay lượn. Cô nào cũng trẻ đẹp xinh như mộng với đồng phục áo dài cũng chỉ mang đậm một màu..cà phê sữa. Màu nâu làm nền cho vạt áo, hai bên điểm chuốt một màu vàng nhạt óng ả tăng vẻ mượt mà như hai dòng suối buông thả chảy dài xuống dưới hai đùi như cho ra hai vế đối không lời mà mang nhiều ý nghĩa, gợi nhiều trí tưởng tượng vừa dung tục vừa mơ mộng như hai dòng suối hay dòng..sữa trái núi chảy dài xuống vùng rừng núi âm u của xứ Ban Mê để cùng dấy lên một hương vi đậm đà thơm phức chỉ thoáng nhìn thôi chưa được hớp cà phê sữa nào cả mà tâm hồn đã choáng say ... chứ không như ngày nào đi sang Mỹ cùng Nguyễn văn Khảo và Giang văn Thuật Đỗ Xuân Vượng vào một quán nhìn ngắm các cô tiếp viên mặc đồng phục áo trắng học trò dù cho mình trở về " Dĩ vãng " mà vẫn bị "Lú " như thường
Một Cô gái trẻ măng nở nụ cười như hoa đào nở ,
đến bên hỏi
- Thưa các chú uống gì?
Tôi quay sang Ngọc, cô ta gọi mày "Chú uống gì kìa ".
Ngọc kêu ly cà phê sữa đá
Tôi nhìn cô mỉm cười :- Cho anh một ly cũng như "chú " ấy !
Cô gái thật ngoan , dạ một tiếng rất nhẹ như hơi gió thoảng thơm nồng
Bên ly cà phê theo làn khói thuốc gợi cho tôi nhớ một điều muốn đưa ra hỏi Ngọc về tình trạng cuộc sống anh em. Ngọc nói
- Năm nay, thằng nào cũng trên 50 cả. Cuộc đổi đời đã 30 năm, mọi sự cũng đã thành quen. Khổ cũng quen nên không còn thấy khổ nữa. Như mày mới đi ngang chợ cá Trần Quốc Toản thấy tanh , nhưng chỉ cần dừng bước vài phút thôi là hết tanh. Huống gì đã ba mươi năm !
- Mày thấy thằng nào bây giờ kẹt nhất cần anh em hải ngoại giúp đỡ.
- Thằng nào làm lò "than " suốt đời thì tao không biết ! Riêng tao mày đến nhà thì biết chỉ có mấy bàn bi da đủ tiền chợ Tao cho thế là đủ rồi !
Uống hớp cà phê, Ngọc tiếp :
- Có anh Huỳnh Bá Thế khoá 1, trước đây anh bị bệnh nằm bệnh viện không ai chăm sóc. Chỉ có tao và vài thằng khoá 4 vào bệnh viện thay phiên nhau ngủ lại để nuôi anh. Anh bây giờ chơi rất thân với khoá 4.
- Vợ con anh đâu, còn bạn bè khoá 1 đâu !
- Tao không biết khoá 1 còn ai ở lại không , nhưng biết vợ con anh đã đi Mỹ...nghe đâu có chồng khác nên anh không muốn đi Mỹ nữa...
- Mày nghĩ thế nào về thằng Nông văn Vượng ? Lúc tao mới về nó phone tao than là nó bán bún riêu khổ quá ! Nay mai họ lại sắp đuổi nữa nên chưa biết xoay xở thế nào?
- tao không muốn nói xấu nhưng tao biết nó khá hơn tao, chơi cá độ bóng đá lên cả bạc triệu co' cellphone liên lạc tứ tung với các cán bộ nên nhiều lúc bị kẹt cứng có thể vì công nợ tiền bạc nên đành phải làm công nhân biên chế trong lò "than "
- Thằng Triều thì sao?
- Thằng Triều là anh bà con vợ tao. Có cả chục chiếc xe làm xưng xâm sương sáo cho những người nghèo thuê đi bán dạo. Nhưng nó chơi đề nên bị kẹt đành phải làm lò "than " luôn ! Cũng may còn căn nhà nhờ Thái Minh Tân đứng ra thế chấp cho ngân hàng để cầm cự qua ngày...
- Cũng kẹt nhỉ !
Tôi không muốn đi sâu vào đời tư nên đổi sang đề tài khác.
Tôi nói với Ngọc
- Ngày mai con gái lớn tao về nước . Nếu mày rảnh cùng đi với tao ra phi trường đón , vả lại tao muốn nhờ mày cho thằng con trai đưa nó đi chơi đây đó cho an toàn .
- Lúc này con mày làm gì ?
Tôi liền ..."khoe " :
- Nó còn đang học năm cuối bậc Đại Học. Hiện nay đang nắm chức Chủ tịch Sinh Viên Việt Nam tại DH Toronto . Cũng là Á Hậu 1 tại Canada năm 2005 ! Đồng thời cũng đi dạy làm Make up cho một Thẩm Mỹ Viện cúa chính phủ Hoàng Gia Gia Nã Đại . Nay Du lịch Việt Nam là để vừa chơi vừa muốn tiếp cận tìm hiểu thêm đời sống giới trẻ giới Sinh Viên Việt Nam theo lời yêu cầu của Hoa Hậu Thế giới người Canada để phụ tá cô ta về các vấn đề Văn Hoá Á Châu trong đó có Việt Nam .
Ngọc đồng ý . Tôi liền lấy ra một phong thư để lên bàn, đẩy lại phía Ngọc nói :
- Ba hôm nữa tao sẽ về lại Canada . Tao có ngàn đô tặng mày . Hãy cầm lấy cho tao vui .
Ngọc đẩy ngược lại tôi
- Tao đâu có kẹt gì đâu mày cho tao ! Thôi mày cứ giữ lấy ! Khi nào cần tao hỏi .
Hôm trước, với số tiền này tôi đã nhờ Thái Minh Tân, sau khi tôi về lại Canada, hãy đem đến cho Ngọc giùm vì tôi lo nếu tôi đưa mà không có lý do có thể Ngọc sẽ từ chối. Nhưng Thái Minh Tân bảo tôi là cứ đưa thẳng cho Ngọc . Tôi hiểu Tân cẩn thận tiền bạc, tránh mọi rắc rối . Tôi cũng biết Ngọc từ lâu, biết rất rõ tính khí khái cúa bạn . Ngọc vốn là nòi võ nghiệp, là một võ sư Thiếu Lâm Bắc Phái nên luôn giữ tinh thần cao thượng cúa con nhà võ . Tôi lại cầm phong bì lên đút chặt vào túi Ngọc .
- Mày cầm đi ! Nếu giờ chưa cần thì cứ giữ lấy phòng thân . Lỡ sau này có cần may đi hỏi tao mà lúc ấy tao lại bị kẹt, thì chẳng khác gì mày đẩy tao vào tình trạng áy náy !
Ngọc miễn cưỡng nhận còn nói
- Thôi được, tao sẽ mua thêm hai bàn bi da . Tao khắc lên bàn tên mày tặng làm kỷ niệm !
Tôi nghĩ Ngọc nói đùa nên không cản . Ai ngờ Ngọc làm thật .
Tôi vốn mang ơn Ngọc đã giới thiệu cho một chuyến vượt biên thành công . Cái ơn này tôi chỉ biết khắc ghi trong tâm khảm chứ không thể lấy gì đền đáp ! Bây giờ Ngọc lại khắc tên tôi lên bàn bi da ...Thật là lạ !
Tôi có cái tật hễ nói đến chuyện gì là phải nói cho tới ...bến . Tật này Thái Minh Tân nhận xét đúng về tôi là hễ mở mồm nói là nói liên tu bất tận cả ngày không mệt . Nhưng Thái Minh Tân chưa biết tôi cũng có cái tật là cả ngày không hé răng nửa lời. Và trong một bài thơ tôi gửi đăng trong đặc san Ức Trai nói về Trường mẹ, trong đó có câu như một quan niệm sống :
Học im, im tựa đêm hôm
Học ồn, ồn tựa sóng cồn bể khơi ...
Nay nói về bi da, tôi lại liên tưởng đến một buổi tối cùng thằng em rể đi thụt bi da . Về nước, thời gian eo hẹp đi thăm đây đó còn chưa đủ thì còn giờ đâu mà đi thụt bi da . Tôi đã từ chối ! Thế mà không nỡ vì cái nháy mắt, và nụ cười kín đáo hóm hỉnh cúa nó khi nói anh đi với em, rồi anh sẽ hiểu , sợ lúc hiểu ra anh sẽ mê tít đi chứ lị ! ! Vì tò mò nên tối đó tôi theo nó đi, tôi hỏi :
- Em thường đi thụt lắm sao ?
Nó đáp:
- Thỉnh thoảng có mấy thằng rủ đi . Anh về chơi lần này , nên em muốn giới thiệu anh một trò giải trí em nghĩ bên Canada sẽ không có ! Vì nó mới nhập từ tụi Hàn Quốc vào Việt Nam chỉ mới có vài tháng nay thôi !
Một lát sau, chúng tôi tới một toà nhà sang trọng nằm trong khu vực trại Hoàng Hoa Thám cũ , có bộ đội cầm súng gác cổng bảo vệ .. . Mở cửa bước vào, tôi ngạc nhiên khi thấy quang cảnh bên trong khác với những tiệm bi da bình thường , nơi đây thật yên tĩnh, không ồn ào, máy lạnh chạy mát rượi. .Bên ngoài phòng chờ đợi có kê một bộ xa lông thường thấy tại khách sạn . Trên bàn có một tập Album . Thằng em đưa tôi xem một album hình để sẵn trên bàn , nói
- Anh chọn thụt với cô nào ?
Tôi lật từng tờ xem, thấy bên cạnh các tên Việt Nam còn có tên Đại Hàn : Kim Huang Yu, Hu Yong Yin. nên rất ngạc nhiên ! Cô nào nom hình cũng còn rất trẻ, rất đẹp, rất khêu gợi. Mặc áo tắm hở ngực đùi vế ra ...Một điều lạ nữa là tiệm bi da, nơi mỗi bàn chơi đều có vách ngăn từng phòng riêng . Ai vào chơi là cứa phòng đóng lại ..
Tôi chỉ vào một cô Đại Hàn , rồi hỏi thằng em
- Nó nói tiếng Anh hay tiếng Việt
- Cả hai thứ tiếng . Em nghĩ tiếng Việt có lẽ nó nói giỏi hơn tiếng Anh vì nó làm ăn tại đây, tiếp xúc khách Việt Nam nhiều nên chắc giỏi
- Vào chơi bi da hay chơi gái ?
- Chơi bi da chứ anh ! Không có chơi gái tầm bậy đâu mà sợ, nhưng anh muốn cọ ..cơ để thụt cho bi ..chạy vào lỗ thì tuỳ anh có cao cơ hay là không ...Anh sẽ chọn một cô trong này thủ cơ . Em thử một lần rồi ...thôi anh chờ đấy khắc biết ! Nói ra trước mất hay !
Chọn xong một cô mang số 12 đưa cho nó đem lại một quầy tiếp nhận . Nó lại đó nói gì với một thanh niên trẻ xong quay trở lại .
Tôi chưa hết thắc mắc thì có một thiếu nữ mặt rất hiền bước ra, chụm hai tay cúi đầu chào theo kiểu Đại Hàn
- Chào hai anh đến chơi . Có bàn trống mời vào ...
Cô nói giọng lơ lớ pha chất Bắc Kỳ nghe ngồ ngộ .
Tôi liếc nhanh cô gái. Cô trạc tuổi hai mươi, gương mặt khá xinh, cánh mũi thẳng cộng với đôi mắt tô đen đậm mặc trang phục áo Đại Hàn tô đôi môi son đỏ chói. Mùi nước hoa nhẹ nhàng toát ra từ người cô rất kích thích . Thằng em nói
- Anh vào trước nhé ! .
Tôi đứng dậy, theo sau cô gái bước vào phòng. Cánh cửa khép lại ...

Trong phòng có kê một bàn bi da lỗ . Nơi góc có một cái sofa , cạnh là cái bàn nhỏ , có một cái đèn điện toả ánh sáng trắng mờ cùng mấy chai bia và ít gói đậu phọng, gói kẹo để trên đó ... Cô gái điềm nhiên mời tôi ngồi vào ghế rồi từ từ cởi lớp áo khoác ngoài ra chỉ còn mặc một bộ áo thun trắng mỏng bó sát người hở ra hai gò bồng đảo tròn lẳng như quả bi da lặng lẽ đến ngồi bên tôi hỏi
- Anh uống bia nhé anh ?
Tôi khẽ gật đầu kín đáo đưa mắt liếc xuống bên dưới, nhìn chiếc quần cô mặc cũng mỏng và ngắn cũn để chuồi ra cặp đùi trắng thon dài tuyệt đẹp . Tiếng nhạc nhè nhẹ dưới ánh đèn màu hồng lan toả khắp phòng dìu tôi vào khung cảnh đê mê lúc cô ngồi sát bên tôi toả ra mùi hương da thịt nhẹ nhàng con gái phủ khắp người tôi . Đang ngỡ ngàng mê mẩn lại được nghe giọng Bắc lơ lớ nên tôi như lạc mất thần hồn .
Tôi hỏi :
- Can you speak English ?
- A little !
- Are you Korean ?
- Half ! My Dad is Korean, but Mom 's Vietnamese .
- Em đẹp lắm !
- Cám ơn anh .
- Em tên gì ?
- Yuong !
- Dăng hả ?
- Không Dong, hay anh cứ gọi em là Dung cũng được, em nghe mẹ nói tên Dung đẹp nên em thích được gọi thế .
- Em nói tiếng Việt giỏi quá
- Tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ mà anh . Em đẻ tại Việt Nam nên mang tiếng là con gái Hàn Quốc nhưng em lại không rành tiếng Hàn và chua bao giờ về Hàn Quốc .
Tôi tò mò hỏi :
- Cha mẹ em sao rồi ?
- Cha bỏ mẹ em về Hàn Quốc, mẹ lại đi lấy chồng . Em sống với bà ngoại .
Tôi vốn không tin những cô gái làm nghề phục vụ đại loại như hạng gái này nhưng không hiểu sao trực giác cho tôi biết Dung nói thật .
-Anh uống đi
Dung cầm ly bia đưa ra cho tôi và với tay xé gói đậu phọng, chờ tôi uống xong bỏ một hột vào miệng tôi . Tôi nghiêng đầu tránh
- Anh không ăn đậu phọng
Rồi giữ tay Dung trong lòng bàn tay tôi kéo vào vuốt nhẹ những sợi lông măng trên cánh tay . Dung nhẹ rút tay đứng dậy nói .
- Thôi đi lấy cơ, mình làm một cơ nhé !
Miễn cưỡng tôi cũng đứng dậy bước theo Dung chọn cơ .
Dung nói
- Em sẽ chỉ anh cách chơi ...Chơi thế này . Anh em dùng chung một cơ . Em đứng trước dùng tay trái đỡ đầu cơ, anh đứng sau choàng qua em nắm lấy tay trái em . Còn tay phải anh cầm cán cơ , em lại nắm tay phải anh , chọn bi, canh xong " THỤT " vào lỗ nghen anh ! Nếu anh thụt xong lại phiên em thụt . Em sau lưng anh cũng nắm tay nhau mà làm y như thế . Làm thử nhé anh !
Mẹ ơi ! Bi đã được bầy ra đầy bàn . Dung đứng sát bàn, tôi choàng lấy Dung nắm lấy bàn tay trái hết biết là nên chọn những trái "giò gà " hay trái gần lỗ để thụt . Chỉ thụt được vài cai thì cứng ..cơ vì mùi tóc mùi da thịt người Dung bốc lên, cùng hai gò bồng đảo phập phồng trước mũi chịu gì nổi ! Tôi hết biết đâu là bi đá, đâu là bi da . Đâu là cơ dài đâu là cơ ngắn, để ..thụt. Thế mà không ngờ lúc thụt bi cũng chạy tuốt vào lỗ, dù cố tình thụt trật . Vì nhớ lời thằng em dặn trước muốn câu giờ phải cao cơ nếu không cô ta sẽ thụt bi vào lỗ hết là game over ...
- Xin cô cho tôi bình trà !
Tiếng Ngọc vang lên lay tỉnh kéo tôi về thực tại . Tôi đang mải mê ngắm một cô gái đẹp rất sexy trong quán thì bị dáng ấy thu hút rồi bỗng chìm vào vụ bi da của Ngọc làm tôi mơ màng chìm đắm trong giấc "thậm thụt " . Tôi cứ chắc lưỡi tiếp mãi phải chi cứ được sống trong mơ như thế ! Về thực tế làm cái quái gì ! Thực tế hẳn là tàn nhẫn!
Tiếng nhạc trong quán cà phê Trung Nguyên đang trổi dậy bập bùng cho lòng tôi cũng dâng lên cái cảnh " nhớ rừng " rồi nhớ luôn đến Hổ . Tôi kể lại Ngọc nghe
- Tao đến nhà thằng Nguyễn Ngọc Hổ thấy vui hết sức . Qua câu chuyện vợ nó kể mới biết con người đều có số . Thằng Hổ tốt số nên đang trên đường gồng vai thồ xe củi bên cánh rừng nóng cháy giữa ban trưa làm cảm động một cô giáo nên đã tìm cách đưa nó vào con đường dạy học . Sau hai người thành vợ chồng . Bây giờ cả hai đều dạy học . Thằng Hổ có phước thiệt!
Ngọc gật đầu .
Tôi nói tiếp :
- Tao thấy thằng nào có vợ giỏi là thằng hưởng phước . Thằng Thái Minh Tân phước còn lớn hơn thằng Hổ ! Có hai đứa con trai đều tốt nghiệp Đại Học . Vợ thì làm giám đốc một chi nhánh Ngân Hàng Viebank . Ngày ngày nó chỉ việc làm tài xế chở vợ đi làm, đến giờ đón về để rồi ngồi phụ vợ ..." đếm tiền " là xong việc . Còn giờ ra thì tà tà đi uống cà phê . Hôm trước anh em ngồi với nhau . Thằng Tân kể tao nghe . Nó có thằng bạn ở Úc cho biết làm tiền bao nhiêu cũng chỉ đủ trả tiền nhà tiền xe nên rất thông cảm anh em hải ngoại .
Một thằng trong nước có nhà, dù là nhà nhỏ nhưng cũng là nhà của nó . Thằng ngoài nước mang tiếng là có nhà nhưng thật ra còn phải trả góp nên vẫn là nhà của ngân hàng nó vẫn là thằng đi ở thuê .
Nhớ lại cảnh hạnh phúc trong gia đình của Hổ và Tân , tôi nghĩ thực tế chưa hẳn là cái quái ! Qua làn kính nhìn trời mây lơ lửng ...có lần tôi được Ngọc nói là đã cạo đầu đi tu nhưng chưa đủ căn tu như Nguyễn Cao Hiếu nên đành tục huyền với một người đàn bà đảm đang cho lòng bớt cô quạnh .
sau ngày đón đứa con gái cùng tất cả vợ con tôi về thăm quê hương cho câu chuyện còn dài với nỗi nhớ ngày đón con gái đi nghe những buổi ca nhạc thính phòng do Võ Hữu Việt mời cùng với Nguyễn văn Trung Thái Minh Tân và Nguyễn ngọc Hổ mà trong buổi nhạc ấy tôi đã yêu cầu chủ quán cho nghe lại một bản nhạc "Mùa Thu Chết " cúa Phạm Duy nhưng bị từ chối ... Sự khước từ này cũng giống như một chủ quán nhậu đã từ chối quay một miếng heo sữa trong bữa nhậu với Nguyễn ngọc Lành và Nguyễn thành Lễ K5 tại Cần Thơ ...
Và hình ảnh buổi tiệc do Nguyễn Ngọc Hổ và Thái Minh Tân khoản đãi cũng tại quán Đông Hồ để tiễn đưa tôi thật là nồng ấm tình bạn để rồi tiếp đó tôi cùng vài bạn Nguyễn Xuân Mạnh, Vũ quý Ngọc, Nguyễn tất Đạt (k5 ) cùng Huỳnh Bá Thế (K1) đi với Trần Hữu Phước đến một quán nhạc cúa con trai Đại Tá Đỗ văn Sáu (Tham Mưu Trưởng ) hát "ca ra ô kê " bên các cô gái nhí nhảnh tươi vui cho men nồng lắng đọng ...
Hôm sau tôi về lại Canada mang theo nhiều tình cảm bạn bè trong đó có một lá thư cúa Nguyễn Thanh Triều trao cho Nguyễn văn Thái Đại diện khoá, cùng mấy ký cà phê Trung Nguyên do Thái Minh Tân và Nguyễn Ngọc Hổ tặng riêng tôi vẫn còn thơm mùi lưu luyến ...
Ngồi trong lòng phi cơ nhìn đi để ngắm những đám mây trắng vẫn bàng bạc trên bầu trời quê hương , tôi không còn cảm thấy say mây nữa nhưng nhìn lại, lòng chợt vui mừng về một dòng sông muôn nhánh tràn mối tình chân . ..
Hết

|
|