|

Sóng thần ...
Mặt trời hiện nhạt nhòa mặt nước
Sóng nước dâng hất ngược mặt trời
Bạc đầu từng đợt xa khơi
Xô tung các đảo chơi vơi bập bềnh
Vùng Nam Á sóng thần gào thét
Thét bể dâu bao kiếp đổi dời
Nổi chìm , chìm nổi cuộc đời
Lợi danh ,danh lợi bao thời trầm luân
Ôi cảm thấy thương thân phù thế
Bao đợt trôi từ bể ra khơi
Mênh mông mặt bể chân trời
Một vòng ôm xoáy tả tơi cõi lòng
Trời lặng gió , cõi lòng lặng sóng
Bể pha lê lộn bóng rêu xanh
Trời cao mặt nước long lanh
Âm thầm đáy nước ,xây thành đau thương
Đêm trùng dương đêm trường vắng lặng
Muôn vì sao văng vẳng thì thầm
Bể sao gió nẩy phong cầm
Nghe như thiên cổ thanh âm vọng về
Trời về khuya bốn bề rực sáng
Vừng trăng trôi lấp loáng chân trời
Ánh trăng nghìn dậm sầu rơi
Đổ lời than thở chơi vơi trên giòng
Thôi thì thôi một vùng man mác
Bao xác người tan tác gần xa
Non cao hải đảo hiện ra
Một vùng đẫm lệ nhạt nhòa bể xanh
Phải nơi đây bồng doanh quần đảo
Kiếp lãng du người dạo qua chơi ?
Non xanh nước biếc vùng trời
Một lần là cả một đời xa nhau
2005
|
Tsunami
Đợt sóng thần lướt qua vài nước
Giữa biển xanh dội ngược tầng mây
Khoá vòng trái đất một giây
Từ nơi lặng lẽ chợt lay động lòng
Thế mới biết trong vùng biển cả
Thay đổi chiều theo ngã phù vân
Từ nơi thăm thẳm hồng trần
Một cơn động đất đổi phần phù lai
Luật vũ trụ an bài như vậy
Cõi hồng trần có thấy được đâu
Nghĩ người có đức từ lâu
Nghiệp xưa đã định duyên sau đợi chờ
Tám cường quốc cùng đưa cứu trợ
Bốn nước đang trả nợ trần ai
Tai trời ách nước còn dài
Thượng huyền trăng xuống đang cài hồn hoa
Bao gương mặt nhạt nhòa sương phụ
Bao xác người ủ rũ tiêu điều
Bóng ai lẩn khuất bóng chiều
Đã về âm cảnh mang nhiều suy tư
Sinh tử đấy bất ngờ phân hoá
Ngày đêm chia nứa quả địa cầu
Âm dương dù cách xa nhau
Một lòng trái đất tâm giao duyên hà
Có những buổi trăng tà êm ả
Ánh vàng soi biển cả mông mênh
Nỗi niềm mặt nước buồn tênh
Một màu man mác dập dềnh hoa trôi
Xem bao cảnh tả tơi nghiệt ngã
Bên biển xanh ,xanh cả cát vàng
Hoa đào soi ánh mơ màng
Cánh hoa lạc thủy đưa hàng lệ qua
Sớm nghe tiếng kèn ma hòa nhạc
Chiều vọng âm tiếng hạc lưng trời
Một vùng Nam Á đổi dời
Người xưa cảnh cũ nay thời còn đâu
Vụt có bóng rồi sau lại mất
Như nắng chiều sáng bật lại tan
Về chi cõi thế mơ màng
Áng mây buổi sớm nắng tàn chiều hôm
Thôi mây hỡi, chớ ôm huyễn hoặc
Và trăng thôi dằng dặc đầu non
Ngày nay trái đất đang mòn
Thì lòng còn động còn cơn sóng thần ...
2005
|