Con đi học tiếng Việt * Dương đức Tân
Chữ gì kỳ cục quá tay,
Móc trên, dưới chấm loanh quanh lạ lùng .
Đọc trong miệng thấy lùng bùng,
Uốn cong cái lưỡi ngập ngừng khó nghe.
Con ngồi thèm giấc ngủ mê,
Thèm đi ngoài phố, thèm về đá banh.
Thôi con ! Ráng học cho ngoan.
Ngàn năm văn hiến giờ nơi xứ người.
Bao nhiêu năm nước mất rồi,
Mình còn chút chữ đừng lười nghe con
Ôi! Cuộc sống phù du! * VĐK
Sống trên cõi đời tựa bóng chim di,
Tháng năm phiêu bồng rồi cũng qua đi,
Có khi ta về đường xưa...rộn ràng,
Có khi một mình trở về...hư vô !
Hãy vang tiếng cười, đời dẫu gian truân!
Đã mang phận người rồi cũng ....vong thân !
Mấy ai đã tròn bình yên một đời ?
Phút giây sau cùng mới thật là....ta !
Xin em hãy giữ chút con tim đậm đà!
Xin anh hãy giữ chút lương tri thật thà!
Lỡ mai sau xa lìa....
Chút dư hương cho đời....vẫn còn....
(đêm khuya mùng 2 tháng 6 năm 2004 )
Nếu một mai * Phạm ngọc Định
Mai sau em có qua cầu
Cho ta giữ lại chút màu thời gian
Kẻ đi gió bãi trăng ngàn
Người về khuất nẻo hợp tan mấy mùa
Đời chia những nhánh sông sâu
Mà đây riêng một rừng sầu ngủ quên
Em xưa áo mỏng môi mềm
Về đâu em hởi bên thềm mưa rơi
Cảnh cuối thu * Nguyễn văn Cư Cánh nhạn bay về chân biển xa,
Trời thu hiu hắt xám màu da,
Chơ vơ trước gió cành dương liễu,
Lẫn khuất trong sương một bóng nhà!,
Vực thẳm chôn chân cùng biển lạnh,
Đèo cao chết nghẹn dưới mưa sa,
Sóng đời xô dập bao lần nữa?,
Tuổi trẻ chưa qua đã chớm già!.

|